Xuyên không trọng sinh: Làm sao đây khi tôi lại khớp đôi với Bạo Quân

Chương 9: Con cá đầu to này là ai?

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đã đổi hướng đến quán tráng miệng gần đó theo yêu cầu của ngài.”

Gần đó một trung tâm thương mại cao cấp, quán tráng miệng ở tầng hai của trung tâm.

Theo Luật bảo vệ Người cá, thể xuất hiện trong trung tâm thương mại, tương tự như ch.ó nghiệp vụ hoặc ch.ó dẫn đường.

Lục Diệu đậu xe ở tầng hầm trong trung tâm thương mại, đó đẩy Tô Lị đang xe cá lên thang máy đến tầng hai.

Thang máy dừng ở tầng một, mở , bước .

Người cá phổ biến, mặc dù nhiều thể thấy bóng dáng mạng, nhưng cá trị liệu vẫn là một sự tồn tại bí ẩn.

“Trời ơi, đây là cá thật ?”

Chứ còn gì nữa?

thể sờ một chút ?”

Không .

“Không .”

Lục Diệu lạnh nhạt đáp lời.

Mặc dù từ chối, nhưng cô gái vẫn vô cùng kích động.

móc điện thoại chụp ảnh nhưng Lục Diệu ngăn : “Cũng chụp ảnh.”

từ chối liên tiếp, cô gái vẫn giận. Ánh mắt cô rơi xuống khuôn mặt Lục Diệu, cảm thấy đàn ông trông quen.

Lục Diệu vẫn đang mặc quân phục kịp . Anh cao gần 1 mét 9, vai rộng eo thon, da trắng lạnh, quân phục màu đen trở nên tao nhã và tự tại. Đặc biệt là khí chất lạnh lùng như ai cũng mắt , càng khiến thể kiềm chế mà nảy sinh ý chinh phục .

Đến tầng hai, Lục Diệu đẩy Tô Lị ngoài.

Cô gái lưu luyến đuôi cá của Tô Lị và bóng lưng cao ráo của đàn ông.

Rõ ràng là cái gì cô cũng .

Quán tráng miệng ở một góc của tầng hai, ở đó một mảng lớn cửa sổ kính.

Lục Diệu đẩy cá đến cửa quán. Đây là một quán tráng miệng kiêm cà phê mèo.

Tô Lị qua cửa kính mà mắt sáng rực, mắt mèo con cửa kính cũng sáng rực.

Là mèo!

Là cá!

“Đổi quán khác.” Lục Diệu cúi đầu mở thiết thông minh.

Thiết thông minh nhanh chóng quy hoạch lộ trình mới.

Tô Lị cố gắng vươn tay.

Ngài Mèo Bò Sữa tinh nghịch của cô, tam thể đáng yêu, Ragdoll lớn như cây chổi lông gà xinh

Trong trung tâm thương mại vẫn còn một quán cà phê mèo.

Lục Diệu đẩy Tô Lị đến quán cà phê xuống, mở menu 3D bàn để cô chọn.

Tô Lị buông xuôi, xe cá yên lặng chọn món, ngón tay xinh lướt qua lướt .

Mấy bé mèo của cô.

Lục Diệu khoanh tay đối diện, ánh mắt rơi mặt Tô Lị.

Biết chọn món, thể nhận chữ .

Có thể hiểu tiếng , chỉ là những câu đơn giản, mà ngay cả những cuộc đối thoại phức tạp.

Tô Lị điên cuồng gọi món.

cũng cô trả tiền.

Hừ! Cứ trâu ngựa, kiếm tiền cho cá tiêu .

Quán cà phê phục vụ bữa trưa, Tô Lị gọi một cốc cà phê, ba phần tráng miệng, một phần bít tết, một phần kem.

Món ăn mang lên nhanh, cô tay trái cầm d.a.o tay cầm nĩa, ăn vô cùng ngon miệng.

Còn Lục Diệu chỉ gọi một cốc cà phê.

Bàn tay đeo găng tay da màu đen khẽ nâng cốc cà phê đen mặt lên nhấp một ngụm nhỏ.

Mùi thơm cà phê lan tỏa , quấn quanh chóp mũi.

Nghề nghiệp của Lục Diệu khiến theo bản năng quan sát cá ngày càng chi tiết hơn.

Lần dùng đũa.

Còn dùng d.a.o nĩa.

Tô Lị ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Lục Diệu. Cô suy nghĩ một chút đẩy một trong ba phần tráng miệng của về phía đàn ông.

Lục Diệu cụp mắt : “ ăn.”

Tô Lị dứt khoát nhét miệng .

Ăn no uống đủ, cô vệ sinh .

Tô Lị tự trượt xe cá, ánh mắt chăm chú của Lục Diệu, rời khỏi quán cà phê.

Trên xe bảng điều khiển điện tử, Tô Lị thể dựa ngón tay để di chuyển xe cá lên xuống trái .

Lục Diệu một tay gõ lên mặt bàn, khi thanh toán liền dậy theo phía Tô Lị. Anh thấy cô ngẩng đầu chằm chằm bảng chỉ dẫn điện t.ử phía trong trung tâm thương mại.

Bảng chỉ dẫn điện t.ử nhấp nháy, thiết thông minh bay lơ lửng trong trung tiến đến, trôi nổi lên xuống hỏi: “Xin hỏi thể giúp gì cho ngài ạ.”

Tô Lị chớp chớp mắt, tiếp tục lái xe về phía .

Thiết thông minh theo cô, Lục Diệu cũng sải đôi chân dài theo cô, cho đến khi nàng tiên cá nhỏ lái xe ... nhà vệ sinh?

Bước chân của Lục Diệu chợt dừng .

Anh nhanh chóng nghiêng tránh sang một bên, lúc ngẩng đầu lên thì thấy bảng chỉ dẫn phía đầu.

Hóa nàng tiên cá nhỏ nãy là đang tìm nhà vệ sinh.

Lục Diệu thấy nhà vệ sinh cá bên trong bể nước nhà , khác biệt nhiều so với của con . Vì chất lượng nước trong bể nước luôn , nên Lục Diệu đoán rằng thực sự sử dụng nhà vệ sinh của con .

Biết bảng chỉ dẫn. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong-trong-sinh-lam-sao-day-khi-toi-lai-khop-doi-voi-bao-quan/chuong-9-con-ca-dau-to-nay-la-ai.html.]

Trí thông minh của nàng tiên cá nhỏ quả thực cao.

Lục Diệu nghịch thiết thông minh, đợi một lát thấy nàng tiên cá nhỏ nhà lái xe cá với vẻ mặt còn gì luyến tiếc từ bên trong, phía là một đám phụ nữ.

“Bảo bối, em thật dễ thương nha.”

“Bảo bối, em cho chị sờ một chút ?”

“Bảo bối, em thật sự là ?”

“Bảo bối, em trông thơm tho quá…”

Các cô trông biến thái quá.

Tô Lị một đám phụ nữ vây quanh ở giữa, bước khó khăn.

Cô cuối cùng cũng hiểu tâm trạng của những con thú cưng cưỡng ôm .

Khi cô dịu dàng và cưỡng chế ôm con mèo nhỏ nhà cô lòng, nó điên cuồng đạp cô như thể loài biến thái cưỡng ép yêu. Giờ thì cô cũng biến thành một con mèo cố chấp điên cuồng, tát thẳng mặt những .

Tô Lị móc vảy cá của tích trữ từ trong túi, nhét cho đám phụ nữ .

“Trời ơi! Là vảy cá.” 

“Lại còn là màu tím!”

Vốn dĩ là chuẩn nhét chăn của Lục Diệu, nhưng bây giờ vì thoát nên cô còn cách nào khác.

“Đi thôi.” 

Một bàn tay gạt đám đông , đẩy Tô Lị từ bên trong ngoài.

Cô còn phát hết vảy cá .

Sự xuất hiện của đàn ông thu hút ánh mắt của đám phụ nữ. 

Một soái ca mặc quân trang với hình cao ráo chân dài, vai rộng eo thon. Tóc vàng mắt vàng, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt trắng nõn, ngũ quan lập thể, cứ như mẫu nam chỉnh sửa kỹ lưỡng bìa tạp chí. Nếu nhất định dùng một tính từ để hình dung, thì đó là ngủ với .

Ánh mắt của đám phụ nữ lập tức trở nên nóng bỏng, ngay cả tiếng nuốt nước bọt cũng trở nên rõ ràng hơn.

Đối với cảnh tượng , đàn ông quá quen thuộc.

Lục Diệu mặt biểu cảm đẩy Tô Lị thang máy bên cạnh.

Thang máy thẳng đến bãi đậu xe ngầm, hoạt động du ngoạn trung tâm thương mại ngày hôm nay tuyên bố kết thúc.

Tô Lị vốn tưởng rằng sẽ đặt cốp xe, ngờ đàn ông đặt cô ở ghế .

Vì cái đuôi quá dài, nên một nửa đuôi của cô ở phía , nửa còn vắt lên ghế lái phụ.

Lục Diệu đóng cửa xe, ghế lái, thấy chiếc đuôi cá vắt ngang hai chỗ .

Lục Diệu: “…”

Thiết thông minh cổ tay tự động thông báo tin nhắn từ Freya.

Freya: “Diệu, bảo bối Lily ! đang họp, chụp ảnh cho nhé. (Biểu cảm trái tim dễ thương)”

Lục Diệu: “…”

Lục Diệu xoay , tùy ý giơ tay về phía Tô Lị chụp một bức ảnh bằng thiết thông minh.

Anh bật filter mà chụp !

Anh thon mặt, mịn da, xóa nếp nhăn cổ ?

Tô Lị trợn tròn mắt, tóm lấy cổ tay Lục Diệu.

Lực của nàng tiên cá nhỏ lớn, móng tay vì cắt tỉa nên trong thời gian dài một chút.

Lục Diệu nhíu mày, nhanh chóng rút tay .

“Làm gì đó?”

Tô Lị nghi hoặc cúi đầu lòng bàn tay của một cái, đó bức ảnh thiết thông minh thu hút ánh mắt.

Con cá đầu to là ai?

Đối diện với ánh mắt buộc tội của nàng tiên cá nhỏ, Lục Diệu cảm thấy hiểu.

Anh nhấn nút gửi, chậm rãi mở lời, trong giọng mang theo một sự hài hước vui vẻ mà ngay cả cũng nhận : “Đây mới là sự thật.”

Khoảng thời gian gần đây cô quả thực ăn nhiều vận động ít, nhưng cũng đến mức béo như thế chứ!

Freya: “Lily hình như mập lên một chút , nhưng mà càng ngày càng đáng yêu nha. (Dì hôn chụt chụt)”

Tô Lị: !!!

giảm cân.

Tô Lị quyết tâm từ ngày mai sẽ sáng một quả táo nhỏ, trưa một quả trứng nhỏ, tối ăn.

Khi Lục Diệu từ khu quân đội trở về nhà thì trời đổ mưa.

Anh đẩy cửa bước , liền thấy nàng tiên cá nhỏ nhà vật ghế sofa.

Theo lời nuôi dưỡng đây của nàng tiên cá nhỏ, cá cần ngoài thư giãn tinh thần định kỳ, hôm qua ngoài , trông tâm trạng cũng khá .

hôm nay Lục Diệu thấy các suất ăn giao đến đúng giờ đúng chỗ bàn hề động đến.

Lại thoải mái chỗ nào nữa ?

Trong lúc mơ màng, Tô Lị thấy tiếng rán gà. 

Cô nuốt nước bọt, cố gắng mở mắt .

Nhìn thấy những hạt mưa li ti rơi tấm kính lớn ở sảnh ngang.

Ồ, hóa là trời mưa.

Hóa tiếng mưa giúp ngủ ngon thật sự giống hệt tiếng gà rán.

Tô Lị nhắm mắt.

Ngủ sẽ đói nữa. Vì trí thông minh của nàng tiên cá nhỏ đạt đến mức thể giao tiếp bình thường, nên Lục Diệu trực tiếp đưa cô đến cơ quan để kiểm tra như hai .

Anh bên cạnh ghế sofa: “Chuyện gì?”

Tô Lị mơ màng đột ngột dậy, giật lấy chiếc đồng hồ lấp lánh mà đang đeo. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận