Thu hoạch một chiếc đồng hồ vàng.
Chậc, đúng là mùi già.
Quét một cái.
Tô Lị lưng với Lục Diệu để nhập mật khẩu, đó đặt chiếc đồng hồ vàng lau chùi sạch sẽ két sắt của .
Mặc dù lúc đó vẻ mặt của ông già cho lắm, nhưng cũng thể chấp nhặt với một con cá chứ, đúng ?
Hơn nữa, đầu gặp thú cưng của học trò chẳng nên chút quà gặp mặt ?
Cô vui sướng đếm những chiếc đồng hồ nhỏ đắt giá và trang sức nhỏ xinh mà thu thập từ tay Lục Diệu, Freya và cả ông già . Đếm xong Tô Lị cuối cùng cũng yên tâm đóng két sắt .
Gọi là két sắt nhưng thực chất chỉ là két sắt đồ chơi mà Freya mua cho cô, gần như là đồ chơi của trẻ con.
còn hơn .
Freya quá mức yêu thích cô, cô chỉ mua đồ ăn vặt cho cô, mà còn mua đủ loại đồ chơi và quần áo cho cô.
Vì đồ đạc quá nhiều, nên nhà Lục Diệu còn mở hẳn một phòng riêng để chứa đồ của Tô Lị.
Đây là một phòng gần bể nước ở phòng khách, nội thất bên trong đơn giản, chỉ một cái giường và hai cái tủ đầu giường, phía bên cạnh phòng ngủ thì thông với một phòng đồ riêng.
Trong phòng đồ bây giờ đang vương vãi quần áo của Tô Lị, mặc dù trong tủ nhiều móc treo, nhưng phần lớn đều trống, còn quần áo thì chất đống với , tràn khỏi tủ, đây là thành quả màn thử quần áo buổi sáng của Tô Lị.
Robot giúp việc kịp thời treo quần áo lên giúp cô, Tô Lị giấu két sắt trong tủ quần áo, khi chậm rãi thì đụng trúng cái hộp sàn ngay cửa phòng đồ.
Trong phòng đồ chỉ quần áo, mà còn chất đống mấy thùng đồ chơi bóc tem mà Freya mua cho cô.
Những cái bóc tem hầu hết đều vứt ngoài phòng khách .
Thực đối với những món đồ chơi nhỏ trí tuệ kém , Tô Lị cũng chơi nhiều. Cô bóc chơi đùa một chút chỉ là để phù hợp với thiết lập nhân vật của mà thôi.
Trên chiếc hộp đụng trúng phần giới thiệu sản phẩm.
Tô Lị theo bản năng cúi đầu một cái, đó liền nhanh chóng mở hộp, từ bên trong moi một nút bấm.
Đây là cái quái gì!
Đồ chơi ghi âm phát tiếng giúp ch.ó mèo giao tiếp với chủ nhân mà rào cản!
Nút bấm quá to cũng quá nhỏ, bằng sắt, để tiện cất giữ, hai nút còn thể hút dính . Tuy bằng sắt, nhưng cầm tay vẫn nhẹ tênh, lẽ là dùng công nghệ mới nào đó, bên còn hình vẽ và chữ .
Tô Lị bấm xuống.
“Ăn cơm.”
Ừm, thể dùng.
Lấy thêm một cái nữa.
“Đi chơi.”
Ừm! Có thể dùng!
Tô Lị giơ hai cái nút bấm , hạnh phúc bò vặn vẹo tìm Lục Diệu.
Người đàn ông đang trong phòng ngủ, cởi quân phục . Cúc áo sơ mi của cởi một nửa, để lộ nửa bên vai, Tô Lị thấy cánh tay máy màu bạc trắng kéo dài từ đầu ngón tay đến vai .
Lục Diệu theo bản năng kéo quần áo lên, nhưng khi đối diện với đôi mắt màu tím nhạt của Tô Lị, động tác dừng .
Chất liệu áo sơ mi mềm mại trơn trượt xuống, Lục Diệu buông tay, cởi bỏ chiếc áo sơ mi .
Hai cánh tay máy chỉnh lộ .
Tấm lưng to lớn, cơ bắp rõ nét, cánh tay máy và vai hòa kết hợp hảo, làn da trắng đầy những vết sẹo thể thấy bằng mắt thường.
Vai rộng, eo hẹp hình tam giác ngược, còn hai hõm eo sâu thắt lưng.
“Có chuyện gì?” Lục Diệu lưng về phía Tô Lị, đồ mặc ở nhà, đó đeo găng tay tiện tay luôn miếng dán chống dị ứng hết tác dụng cổ.
Toàn bộ quá trình đàn ông đều lưng về phía cô, Tô Lị thể thấy vẻ mặt của .
“Ăn cơm, ăn cơm, ăn cơm…”
Nút bấm phát âm thanh một cách điên cuồng.
Lục Diệu: “…”
“Tìm Số ba.”
Là một quân nhân cực kỳ thận trọng nên khi Tô Lị từ phía tiếp cận, Lục Diệu thể cảm nhận .
Do đó, khi cái thứ dán lên , Lục Diệu cũng thể cảm nhận rõ ràng.
Nút bấm nhét tay .
Lòng bàn tay mềm mại của cá sượt nhẹ qua mu bàn tay .
Cánh tay máy lắp đặt hệ thống cảm biến và chức năng nhận thức, nhưng vì Lục Diệu từ chối nâng cấp, nên thể cảm nhận nhiệt độ tay cá.
Anh vốn dĩ cảm thấy thứ đó cần thiết.
“Ăn cơm.”
Nút bấm vang lên nữa, nàng tiên cá nghiêng đầu .
“Haha.” Người đàn ông nhiều giờ u ám liên tục cuối cùng cũng bật thành tiếng.
Nàng tiên cá đang gọi ăn cơm.
Lục Diệu xưa nay vốn ham đối với thức ăn.
nàng tiên cá nhỏ khác, cô đối với thức ăn yêu cầu cao, còn khẩu vị riêng của . Cô mệt mỏi mà để robot giúp việc nấu những món ăn ngon cô thích.
Thức ăn đối với Lục Diệu mà , chỉ là thứ để lấp đầy cái bụng, thậm chí nhớ mùi vị của chúng.
“Số ba.”
ăn cơm Số ba nấu, gọi đồ ăn ngoài!
Cơm Số ba nấu quá lành mạnh, cô ăn đồ ăn vặt, uống nước ngọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong-trong-sinh-lam-sao-day-khi-toi-lai-khop-doi-voi-bao-quan/chuong-14-he-thong-cam-bien.html.]
Tô Lị bới móc thiết thông minh của Lục Diệu.
Hai cùng sống chung với bấy lâu, chút ăn ý.
Lục Diệu mở trang đặt đồ ăn ngoài thiết di thông minh.
“Đặt .”
Tô Lị nhanh chóng hành động.
Đặt một phần lẩu bơ bò nhỏ để nhúng . Phải đặt thêm một phần mười cánh gà để bồi bổ cho nữa.
Nửa giờ , robot giao hàng đến giao đồ.
Robot giúp việc nhận đồ ăn bày biện từng nguyên liệu lẩu nhỏ .
Robot giao hàng của quán lẩu ở cửa, Tô Lị vươn ngón tay, chấm chấm lên bảng điều khiển của nó.
Khoảnh khắc tiếp theo, robot giao hàng trình diễn một màn múa mì ngay tại chỗ. Biểu diễn xong, robot giao hàng lịch sự rút lui.
Lẩu cũng đúng lúc chín
Tô Lị thuần thục dùng đũa gắp một cục bò viên bỏ miệng.
Aaa nóng quá nóng quá.
Cô bỏng đến mức hốc mắt đỏ hoe, đôi mắt cô mờ . Cô ngay lập tức nhả tay Lục Diệu đang bên cạnh cô.
Lục Diệu: “…”
Hơi nóng lẩu bốc lên nghi ngút, sôi sùng sục.
Tô Lị liếc vẻ mặt hề lay động của đàn ông.
Nghĩ nghĩ , cô gắp miếng thịt bò nóng đặt lên tay .
Thật sự cảm giác gì luôn.
Lục Diệu: “…”
Hệ thống khử mùi trong phòng khách đang hoạt động.
Mùi hương lạnh nhẹ nhàng thế mùi lẩu béo ngậy, đó là hương hoa hồng do Tô Lị đặc biệt chọn.
Bởi vì cảm thấy hành hạ trai độc , cô độc, tay, tính khí , miệng lưỡi cay độc là hành động vô cùng vô đạo đức (thực … nghĩ kỹ thì hình như cũng vô đạo đức lắm), nên Tô Lị quyết định tối nay sẽ hú hét nữa.
Cô bơi một vòng trong bể nước, nhưng xuống giường vỏ sò của , đột ngột bật dậy phun bong bóng.
Cách lớp nước trong bể, ánh đèn phản chiếu lên trần phòng khách, lộ hai vệt sáng bạc trắng chút giống như đôi tay máy của đàn ông.
Tô Lị thở dài một tiếng. Là cô đáng c.h.ế.t mà.
Trong phòng ngủ, Lục Diệu vẫn ngủ. Đèn đầu giường phát ánh sáng yếu ớt, cúi đầu chằm chằm cánh tay máy của .
Cánh tay máy chép y hệt theo đường nét xương, cánh tay, cơ bắp đây của , trở thành đôi tay thứ hai của .
cho dù , nỗi đau tê liệt ảo như giòi bám xương vẫn thể ập đến bất cứ lúc nào, phân biệt cảnh địa điểm.
Để giảm cảm giác đau đớn khi chạm , lâu nâng cấp hệ thống cảm biến. Mặc dù hiệu quả ít, nhưng về mặt tinh thần thì thể mang cho một chút an ủi.
bây giờ chợt nghĩ, rốt cuộc đây là an ủi, là trốn tránh.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời sáng rõ.
Tô Lị mở mắt, phòng khách vô cùng yên tĩnh, cô duỗi một cái, đó bò khỏi bể nước.
Khắp nơi là hương hoa hồng thanh mát, Tô Lị điều khiển xe cá đến phòng ăn, thấy bữa sáng robot giúp việc chuẩn sẵn từ sớm.
Phần của cô là bánh mì sandwich kèm sữa.
Còn của Lục Diệu là một cốc cà phê đá.
Trên sữa một lớp bọt, Tô Lị tò mò bưng lên uống một ngụm, cảm giác bọt sữa sền sệt tan trong miệng.
Lục Diệu đẩy cửa phòng ngủ bước thấy liền liên tưởng đến cảnh tượng t.h.ả.m họa hôm qua, rơi một im lặng ngắn ngủi. Sau đó theo thói quen chấp nhận thứ, trái tim trở nên lạnh lẽo như d.a.o của bình tĩnh chấp nhận hiện thực.
Tô Lị nghĩ kỹ , hẳn là cá trị liệu chuyên nghiệp hơn cô để thế công việc .
Do đó, những chuyện như mài ghế sofa, cào rách rèm cửa và rửa tay bằng cà phê của đàn ông thì cô vẫn sẽ tiếp tục kiên trì.
Mặc dù hôm qua nhắm mắt định tự trách một chút, ai ngờ ngủ , nhưng cô vẫn sẽ giữ vững tố chất chuyên nghiệp của , tiến hành một màn trang trí nội thất.
Lục Diệu giơ tay, robot giúp việc nhanh nhẹn lập tức cho một cốc cà phê khác.
Khoảnh khắc bưng cốc cà phê lên, động tác của Lục Diệu khựng .
Thành cốc lạnh lẽo áp đầu ngón tay , thể cảm nhận lạnh và nhiệt độ tỏa từ nước đá trong cốc.
Đặt tách cà phê xuống, Lục Diệu cụp mắt Tô Lị.
Tô Lị trong xe cá, miệng vẫn đang nhai sandwich. Hai bên má phồng lên, càng nổi bật đôi mắt trong veo, ngay cả đôi tai cá đặc trưng cũng khẽ quạt vì món sandwich ngon.
Người đàn ông giơ tay, đầu ngón tay chạm nhẹ lên chóp mũi Tô Lị.
Giống như cánh bướm đậu xuống, nhẹ, lạnh.
Sau đó, đầu ngón tay đàn ông trượt xuống, dừng ở cằm cô.
Ở đó những chiếc vảy nhỏ.
Cảm giác tiếp xúc của làn da mềm mại, sự trơn trượt của vảy, thật sự mỏng manh.
Nhiệt độ của làn da là ba mươi độ, ẩm ướt và thấp hơn một chút so với con .