Võ Lâm Đệ Nhất Cao Thủ, Yêu Nữ Và Thôn Nữ.

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Ở nơi sơn cùng thủy tận , sách là thứ vô cùng quý giá. Tôn tú tài duy nhất trong làng từng học chính quy, nhà ông vài cuốn sách nhưng lúc nào cũng khóa kỹ trong rương cho ai chạm

Một vô tình đụng tới, còn ông mắng xối xả, cầm chổi đuổi ngoài, từ đó cho gần cửa nhà ông nửa bước.

Đại phu chỉ lắc đầu: "Nàng thiện tâm, đưa cho nàng tính là lãng phí."

Vài năm , cô ngang qua Tú Châu. Hai cuốn y thư năm xưa cô để cho sớm sờn rách cả mép, trang nào cũng dày đặc những dòng chú thích.

"Bài tập lắm, coi như nàng qua bài kiểm tra." Cô trêu chọc.

Trước khi , cô tặng thêm vài cuốn y thư. Sau đó mỗi năm, cô đều " việc" ngang qua Tú Châu, thuận tiện kiểm tra xem bài tập của đến

Sau khi giải đáp hết những khúc mắc tích tụ suốt một năm, cô thuận tay nhét miệng một miếng bánh tổ đường trắng.

"Nghe Tú Châu các nàng ngày Tết ăn loại bánh ."

"Đây là mua ở tiệm phía đông phố đấy, thế nào? Vị cũng chứ?"

Trước khi rời , cô để vài cuốn y thư: "Chăm chỉ sách, sang năm tới kiểm tra nàng đấy."

Đến sang năm, cô xách theo túi bánh ngọt đến cửa, là loại bánh khác: "Ăn mãi một loại cũng ngán, đổi vị chút ."

Ngày cô đến cố định, khi là mùa xuân, khi là mùa thu. Năm muộn nhất, mãi đến đêm giao thừa cô mới lục đục tìm đến. Thế nhưng mỗi năm, cô từng vắng mặt.

Cứ như năm qua năm khác, giá sách của thêm nhiều cuốn. Có cuốn là cô để , cuốn là tự chắt bóp tiền mua. Mỗi khi lật xem những cuốn y thư , luôn nhịn mà thầm mong đợi.

Năm nay, khi nào cô mới tới nhỉ?

Cho đến một năm, cô đến nữa. Mùa xuân, cô đến. Mùa thu lá rụng vàng úa, cô cũng đến. 

Ta đợi mãi, đợi đến tận đêm giao thừa, cô vẫn xuất hiện. Gắng gượng đến ngày hôm , đợi nữa mà khắp nơi ngóng.

"Nàng còn ?" Một kẻ thạo tin nhận của hai lượng bạc, lắc đầu cảm thán: "Từ đại phu c.h.ế.t ở Thanh Châu ."

Năm đó Thanh Châu ôn dịch, cô vẫn như khi dấn cứu chữa, bỏ mạng ở nơi đó.

Sau khi cô , cuộc sống của quá nhiều đổi. Vẫn là ban ngày ăn cơm việc, buổi tối thắp đèn ôn tập y thư. 

Chỉ là còn ai giải đáp những vướng mắc trong lòng nữa. Ta cũng còn mong chờ một ngày nào đó, cánh cổng sân nhà sẽ gõ nhịp.

Sau khi Từ đại phu mất, bắt đầu khắp nơi hành y. Không y thuật cao siêu gì, bằng đại phu chính quy bên ngoài, nhưng thắng ở chỗ giá rẻ, chỉ thu chút tiền t.h.u.ố.c men lẻ tẻ. 

Bà con lối xóm đau đầu sổ mũi chữa , nhà ai bò ăn cỏ, gà đẻ trứng, cũng thể giúp xem qua một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vo-lam-de-nhat-cao-thu-yeu-nu-va-thon-nu/3.html.]

Một buổi chiều tà, nhặt Bùi Huyền đang hôn mê bất tỉnh bên bờ sông. Ta tất bật ngược xuôi suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng kéo mạng trở về.

Sau khi tỉnh , Bùi Huyền im lặng hồi lâu: 「Ơn cứu mạng lấy gì báo đáp—」

Ta ngắt lời : 「Không cần ngươi báo đáp.」

Ta học theo ngữ khí của Từ đại phu, suy nghĩ một chút tiếp: 「Nếu ngươi tâm, gặp ai gặp nạn thì tay giúp đỡ họ là .」

Bùi Huyền hỏi nỡ bỏ những tâm huyết đó . Câu trả lời là: 

Không.

Cả giá y thư đầy ắp, chuyển nhà dĩ nhiên thể mang theo hết, thảo d.ư.ợ.c ngoài đồng cũng thể nhổ lên mang theo dọc đường. 

Sau khi nghĩ thông suốt, còn đòi chuyển nhà nữa, nhưng trong lòng vẫn luôn nơm nớp lo sợ.

Bùi Huyền vá lỗ thủng cửa sổ, gia cố thêm mấy lớp cửa lớn cửa nhỏ, còn đặt bẫy quanh nhà.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

「Sẽ ai tới nữa , yên tâm ngủ .」 Chàng ôm lấy , dịu dàng an ủi.

Nửa đêm, Bùi Huyền lay tỉnh. Khắp nơi đều là lửa, khắp nơi đều là sắc đỏ ch.ói mắt. Bùi Huyền dắt tháo chạy khỏi biển lửa, may mắn giữ một mạng. Chỉ là ngoại trừ mạng sống , chẳng còn gì cả.

Những cuốn y thư mà đó để , những cuốn y thư kết tinh mười mấy năm tâm huyết của , trong chớp mắt hóa thành tro bụi.

Ta quỳ rạp đất gào t.h.ả.m thiết, đến xé lòng xé , nguyền rủa điều gì đó nhưng lời đến đầu môi cũng chỉ còn là nước mắt. Bùi Huyền im lặng , trong mắt thoáng qua một tia nỡ.

Khóc đến cạn nước mắt, cuối cùng cũng sực nhớ điều gì đó, ôm c.h.ặ.t lấy ống quần Bùi Huyền van xin:

「Chàng đồng ý với đó ?」 

「Chàng hứa với gã , gã sẽ đến tìm chúng gây rắc rối nữa.」 

「Ta cầu xin , cầu xin ...」

Bùi Huyền lạnh lùng rút ống quần khỏi tay , ngữ khí băng lãnh chút ấm:

「A Hành, nàng đang ?」

Chàng quỳ một gối xuống, tầm mắt ngang hàng với , như một đứa trẻ hiểu chuyện, trong mắt đầy vẻ thất vọng:

「Chẳng qua chỉ là cháy mất chút vật ngoài mà thôi.」 

「Nàng phá bỏ lời thề ?」

Thấy ngẩn , khựng , dịu giọng hơn một chút:

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận