VIẾT GIÚP NGƯỜI TA, VIẾT LUÔN VÀO CHUYỆN CHÚNG TA

Chương 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

định cúp máy, Tần Nhan ở đầu dây bên gào lên: "Cậu đừng cúp, lúc đó đ.á.n.h là vì , bây giờ chắc đang tận hưởng cuộc sống đại học lắm nhỉ, đó là do hy sinh tiền đồ của để đổi lấy đấy!

"Làm thì cũng chút lương tâm chứ!"

Tay run lên: "Ý ?"

Trong lời kể lộn xộn của Tần Nhan, mới bí mật đằng .

Tối hôm đó, trực tiếp dò đáp án với , chơi.

Cậu taxi .

Xuống taxi, vặn thấy mua đồ xong về khách sạn, còn tên đại ca Long , dẫn theo mấy tên đàn em theo .

Trước đây em gái của đại ca Long thích Thẩm Tinh Trạch, tỏ tình với .

Thẩm Tinh Trạch từ chối nhiều .

Sau đó, cô em gái say rượu, lỡ chân ngã từ tầng ba xuống, c.h.ế.t.

Lũ du côn Thẩm Tinh Trạch cũng nếm trải cảm giác đau khổ bất lực, nên gây rắc rối cho .

Hắn bẻ gãy đôi cánh của , cho bay lên.

Thẩm Tinh Trạch phát hiện , ngăn cản lũ du côn, hai bên đ.á.n.h .

Còn lúc đó cắm đầu chạy về khách sạn, đầu .

từng thấy bàn tay đầy m.á.u qua khe hở của đám đông.

nhận , đó là tay của Thẩm Tinh Trạch.

Nếu lúc đó đầu

Nếu chịu lắng lời giải thích của nhiều hơn…

cứ nghĩ quên .

khi thực sự liên lạc, điện thoại của ngay lập tức hiện lên trong đầu .

Hóa nó chỉ chôn vùi, chứ bao giờ lãng quên.

Điện thoại gọi , tắt máy.

hỏi Tần Nhan, hỏi thằng béo, hỏi thằng tóc xoăn, họ đều liên lạc với .

Cậu lang thang một , tắt máy, như thể bốc khỏi thế gian.

22

Đêm đó, mơ thấy .

Cậu một dãy QQ trống của nháp: "Quay về nhớ kết bạn với !"

giật tỉnh dậy.

, chúng kết bạn QQ, nhưng đó vẫn dùng WeChat, nên quên mất chuyện .

bật dậy mở máy tính xách tay, bắt đầu email cho .

"Thẩm Tinh Trạch:

Tháng 11 ở Thượng Hải vẫn còn nóng, hôm nay dạy kèm, cô bé học lớp 6 , cô bé thích .

Thật cũng ..: "

“Thẩm Tinh Trạch: Đôi Một Một (11/11), bạn cùng phòng mua nhiều đồ, 4560 tệ, thể mua ? Xin , đây là sai .”

Mỗi email đều tệp đính kèm, là những tài liệu học tập mà tổng hợp.

Cậu bao giờ trả lời.

thử thu hồi email, thành công.

Điều đó chứng tỏ, xem những email đó.

Viết email cho trở thành một thói quen.

Vui vẻ, vui, mong đợi, thất vọng…

Email trở thành nơi để trút hết cảm xúc của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/viet-giup-nguoi-ta-viet-luon-vao-chuyen-chung-ta/chuong-13.html.]

Thời gian trôi nhanh, học năm thứ hai.

Từ một sinh viên năm nhất trở thành đàn chị.

Năm nay, nhiều chuyện xảy .

hội sinh viên, trở thành phó chủ tịch.

tham gia câu lạc bộ cầu lông, kết thêm một nhóm bạn.

thêm hai công việc gia sư, kiếm học bổng, cắt tóc ngắn.

còn…

Phạm Phạm đẩy nhẹ : “Tiểu Trúc, ngẩn đó gì, mau giúp em gái đối chiếu thông tin !”

lấy tinh thần: “Xin , lơ đễnh, em là Trương Tiểu Lâm đúng ?”

“Vâng ạ…”

“Đây là bản đồ trường, đó đ.á.n.h dấu vị trí và đường đến ký túc xá của em, theo hướng đó, chào mừng em, đàn em!”

Cuối cùng cũng xong việc, cúi đầu sắp xếp tài liệu.

Lúc , một bàn tay đè lên tài liệu.

Dài, trắng, gân guốc rõ ràng.

Trên kẽ ngón cái, một hình xăm cây tre nhỏ.

dám ngẩng đầu lên, chỉ run rẩy hỏi: “Chào em, em là sinh viên năm nhất , xin hỏi em tên là gì?”

“Vâng, em là Thẩm Tinh Trạch, nhưng khoa của chị, chị thể tiếp em ?”

từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đầy của : “Chào mừng em, đàn em Thẩm.”

“Chào chị, đàn chị Tống.” Cậu với , mắt rưng rưng: “Xin hỏi, chị thể bạn gái của em ?”

Nước mắt tuôn , gật đầu lia lịa.

Cậu tiến lên một bước, ôm lấy mặt : “Vậy, thể hôn em ?”

Hả??

“Cứ coi như em đồng ý.”

Nói xong, cúi đầu hôn .

Ngoại truyện

Sau mới , hóa lúc đó Thẩm Tinh Trạch biến mất, là vì ôn thi .

chắc chắn thành công , nên với bất kỳ ai.

Cậu ôm lấy vai , hôn lên trán : "Lúc đó suy sụp vài tháng, một ngày nọ, thức dậy và thấy bông hoa trường thọ bên cửa sổ nở."

Lưỡng lự lâu, vẫn nên lời.

"Anh" "Lúc đó nhớ em lắm." Giọng nhỏ dần: "Anh nghĩ thể thử , vẫn còn cơ hội. Anh tự nhủ, nếu thể thi trường của em, nhất định sẽ với em..."

"Không em, phong cảnh đến , trong mắt cũng chỉ là màu đen và trắng."

ngước : "Thẩm Tinh Trạch, em cho xem một thứ ."

"Hả??"

kéo áo xuống một chút, để lộ vai.

Trên xương quai xanh bên trái, một hàng hình xăm ngôi .

"Đây là xăm cho ."

Thẩm Tinh Trạch đưa tay nhẹ nhàng xoa: "Xăm từ khi nào, cái đau lắm đấy!"

"Hồi 11/11 năm ngoái." mỉm nhẹ nhàng: "Không đau bằng nỗi đau trong lòng em lúc đó."

nắm c.h.ặ.t t.a.y : "May mắn là, cuối cùng ngôi và cây tre cũng gặp ."

Chúng đều là những đứa con bố yêu thương nhất, nhưng chúng thể là yêu thương nhất.

(Hoàn)

Bạn cần đăng nhập để bình luận