VIẾT GIÚP NGƯỜI TA, VIẾT LUÔN VÀO CHUYỆN CHÚNG TA
Chương 1
1
Đây quả thực là một sự hiểu lầm đầy đẽ.
Trong giờ thể d.ụ.c giữa buổi, thầy giám thị lén lút lớp, lục lọi ngăn bàn của và tìm thấy tám bức thư tình.
bật dậy mắng thầy vì xâm phạm quyền riêng tư của , nhưng cuối cùng co rúm , lủi thủi theo đến văn phòng.
Chẳng mấy chốc, Thẩm Tinh Trạch cũng gọi đến.
Tuần , kiểm điểm trường vì nhuộm tóc vàng. Thầy giám thị yêu cầu nhuộm ngay lập tức.
Kết quả là ngày hôm , cạo trọc đầu, nghênh ngang đến trường, suýt nữa thì thầy tức chếc.
Một tuần trôi qua, đầu lún phún những sợi tóc đen, cùng với vẻ mặt bất cần và đôi mắt phượng hất lên, trông thật ngầu và ngổ ngáo.
Thầy giám thị mở miệng là một tràng giáo huấn: “Em là vũng bùn thì thôi , còn kéo cả hạt giống của lớp trọng điểm thối rữa theo em …”
Đã mấy mở lời giải thích tất cả chuyện.
nếu , thầy chắc chắn sẽ bắt khai nhờ vả, uy tín của sẽ mất sạch.
Sau một hồi đắn đo, vẫn dám mở lời.
Đợi thầy giám thị xong, Thẩm Tinh Trạch sang , hỏi: “Cậu tên gì, học lớp nào?”
Thầy giám thị suýt sặc: “Tống Tiểu Trúc, em xem, em nhiều thư tình như , mà nó còn chẳng tên em! Đã thích nó đến thế , sẽ tác thành cho em, to những bức thư tình em .”
Gì cơ?
Không cần thiết ạ, trong văn phòng còn nhiều thầy cô giáo khác màaaa!
Thầy giám thị đập bàn: “Đọc .”
run rẩy cầm lấy tờ giấy thư.
Miễn là gọi phụ , liều thôi!
Thẩm Tinh Trạch nhướng mày, cắt ngang khi đang đỏ mặt tía tai: “Ước gì như , em như trăng, đêm đêm ánh sáng gì gì đó, câu nghĩa là gì?”
Hả?
Thầy giám thị sắp phát điên: “Thẩm Tinh Trạch, sách nhiều , thì đến cả thư tình cũng hiểu .”
Thẩm Tinh Trạch khẽ nhạo: “Không ba chữ ‘ thích ’ là ?”
Thầy giám thị uống liền hai viên t.h.u.ố.c hạ huyết áp, bảo chúng ngày mai nộp bản kiểm điểm dài hai nghìn chữ, đuổi chúng khỏi văn phòng.
vội vã về lớp, nhưng Thẩm Tinh Trạch với đôi chân dài ngoằng, vươn tay chặn : “Tống Tiểu Trúc, ngờ thích đến thế, cất giữ nhiều thư tình như mà dám đưa.”
gượng gạo, dám thẳng đ ại c a lừng lẫy của trường: “Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi, những bức thư đều là giúp khác.”
Cậu kiêu ngạo nhướng mày: “Không cần che giấu, nhiều thích lắm, thiếu một như . Đã như , bản kiểm điểm của cũng giao cho đấy nhé.”
“Sao như thế!”
thuê đều thu phí mà.
Cậu từ từ tiến gần , trong mắt ánh lên vẻ lạnh lùng sắc bén: “Nếu vì , tại đang ngủ yên lành lôi đến đây chịu nắng?
“Nếu , thì đành miễn cưỡng với thầy giám thị rằng cũng thích …”
“ !”
Cậu hài lòng nhếch mép, sải bước xuống lầu.
giơ nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m mạnh khí về phía bóng lưng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/viet-giup-nguoi-ta-viet-luon-vao-chuyen-chung-ta/chuong-1.html.]
Cậu khựng , khiến giật , vội vàng đưa tay lên gãi đầu lia lịa.
đầu , giọng lười biếng vang lên: "Cảm ơn nhé, Tống Tiểu Trúc."
Tiểu Trúc, Tiểu Trúc, tên là Tiểu Trúc!
Quay về lớp, quả nhiên các "khách hàng" của đang đợi .
Khi bán họ, họ cảm động đến rơi nước mắt.
Và còn hứa rằng sẽ tiếp tục "kinh doanh" với .
ủ rũ: "Các cần tìm nữa , thư tình phức tạp quá hiểu , các chỉ cần ba chữ ' thích ' là !"
"Thật giả đấy!"
"Thật mà, chính miệng ."
Sáng sớm hôm , đến lớp với đôi mắt thâm quầng.
Bốn nghìn chữ kiểm điểm, còn cho thật độc đáo, khổ quá mà.
Trong giờ tự học buổi sáng, lim dim buồn ngủ, bạn cùng bàn chọc : "Thẩm Tinh Trạch đang ở ngoài kìa!"
2
Quay đầu , Thẩm Tinh Trạch đang dựa cột hành lang, và ngoắc tay với .
Ánh nắng buổi sớm tháng chín chiếu lên khuôn mặt trai, một nửa khuôn mặt sáng trong như trong suốt, một nửa còn chìm trong bóng tối.
Nụ đó, một nửa rực rỡ, một nửa lạnh lùng đến rợn .
rùng , cơn buồn ngủ tan biến hết.
Cậu chằm chằm , khiến yên.
May mắn , vài phút , tiếng chuông tan học vang lên.
lề mề chịu khỏi lớp, ngẩng đầu lên thấy nhướng mày lạnh lùng với , trong mắt đầy vẻ đe dọa.
Trong trường nhiều lời đồn về , câu chuyện rợn nhất là một đ.á.n.h bại tám học sinh trường nghề, cuối cùng đ.á.n.h cho những đó răng rụng đầy đất.
Với cánh tay và đôi chân nhỏ bé của , chắc vặn một cái là gãy luôn quá.
hít một thật sâu, cầm bản kiểm điểm ngoài, nhét lòng chạy .
Kết quả là cánh tay tóm lấy: "Chạy gì mà chạy!"
", xong ."
Cậu giũ giũ bản kiểm điểm, khóe môi nở một nụ khiến rợn tóc gáy: "Để đếm xem, đủ hai nghìn chữ ."
???
"Một, hai, ba…"
Với tốc độ , chắc chắn mười phút giải lao đếm xong .
yếu ớt : "Đây là giấy tập văn, một dòng hai mươi lăm ô, chỉ cần đếm bao nhiêu dòng là …
"Chỉ nhiều hơn chứ thiếu ." là học sinh ngoan, bản kiểm điểm dám cẩu thả.
Cậu liếc một cái: "Cậu nghĩ chắc, chỉ là đang trêu mà thôi."
====================