"Mẫu , Thanh Khuê là cháu gái của , chẳng lẽ Triều Cẩm ? Dẫu cũng là tỷ , hôn sự rơi đầu ai mà chẳng như !"
Trên mặt phụ mẫu ba phần giả vờ khó xử, nhưng bảy phần là sự cuồng hỉ kìm nén .
Chén của tổ mẫu đập mạnh xuống mặt bọn họ:
"Triều Cẩm là thiên chi kiêu nữ, là vinh quang của Lâm gia, càng là bảo bối trong tay hai . Còn Thanh Khuê thì cái gì?"
"Nàng lóc một câu sợ tranh giành phụ mẫu, Thanh Khuê khi đó mới sáu tháng tuổi ném viện của mụ già . Ăn mặc ở , thứ nào các để tâm đến ?"
"Đồ dùng hằng ngày, thứ nào để Triều Cẩm chọn ? Thanh Khuê chỉ xứng nhặt nhạnh chút ít rơi vãi từ kẽ tay nàng mà thôi!"
"Ta cũng c.h.ế.t, c.h.ế.t ai còn quản sống c.h.ế.t của nó? Hôn sự là mụ già bán cái mặt già để cầu cho Thanh Khuê một đời an . Ngay cả thứ , hai phụ mẫu mà cũng mặt dày vô liêm sỉ tranh giành với nó ?"
Tổ mẫu tức giận đến mức thở dốc, hoảng loạn đút đan d.ư.ợ.c cho bà, giúp bà thuận khí.
Sở Vân Kiêu như sợ chịu buông tay, chắp tay cầu khẩn :
"Thanh Khuê, phu thê vẫn thể , hãy cao thượng một chút, và Triều Cẩm nhất định sẽ bảo vệ cả đời bình an."
Sống lưng y thẳng tắp, chân mày lạnh lùng.
Y đang biến tướng cảnh cáo , nếu cứ nhất quyết dồn ép, nhất định sẽ hối hận về .
Ta vén tà váy, quỳ thẳng xuống.
Giữa lúc Sở Vân Kiêu còn đang kinh ngạc thất sắc, và y đồng thời lên tiếng.
"Lâm Thanh Khuê, lẽ lật lọng!"
"Tổ mẫu, tôn nữ chỉ nguyện thoái hôn!"
Khi lời thốt ...
Ta thấy lòng nhẹ bẫng.
Y thì ngẩn ngơ.
nhanh đó, y thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Kế đó, y với ánh mắt phức tạp:
"Chuyện liên quan đến Triều Cẩm, oán thì cứ oán . Đợi khi và tỷ của đại hôn, sẽ chọn cho một mối hôn sự trong đám con em huân quý ở kinh thành."
Ta tạ ơn hảo ý của y.
Chỉ là chuyện hôn sự, phiền y nhọc lòng.
Ba ngày về kinh đó, sớm chọn xong phu quân cho , cũng định sẵn một quãng đời còn khác biệt với kiếp .
Cùng với Sở Vân Kiêu và Lâm Triều Cẩm, từ nay sơn thủy bất tương phùng, chớ bàn chuyện nhân gian ngắn dài.
*
Hôn sự của Sở Vân Kiêu và Lâm Triều Cẩm định.
Phụ mẫu vui mừng khôn xiết.
Bọn họ cướp lấy của hồi môn mà tổ mẫu để cho để đưa cho Lâm Triều Cẩm.
Bọn họ cuối cùng cũng chịu hạ đến viện của .
Phụ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ve-to/chuong-4.html.]
"Triều Cẩm gả hào môn, nay danh tiếng tổn hại, nếu nhiều của hồi môn hộ , sẽ coi thường."
Mẫu :
"Thanh Khuê, con còn nhỏ, thoái hôn, chuyện ầm ĩ như , nhất thời cũng khó mà tìm nhà chồng. Của hồi môn cứ cho Triều Cẩm mượn , chúng sẽ từ từ bù đắp cho con!"
kiếp .
Trước khi đại hôn, chỉ vì một câu "đừng rầm rộ" của Sở Vân Kiêu.
Bọn họ lóc om sòm để giữ một nửa của hồi môn của :
"Triều Cẩm tổn thương thể và danh dự, hôn sự chắc chắn sẽ gian nan. Không để nhiều tiền bạc sản nghiệp hộ , nó an lập mệnh thế nào!"
Kiếp , chỗ an biến thành , bọn họ đổi giọng điệu.
Chỉ yêu thương mới thể sợ hãi điều gì.
yêu thương đó, từ đầu đến cuối bao giờ là .
Lâm Triều Cẩm phía , lạnh lùng bàng quan, vẻ thanh cao liên quan đến .
Có lẽ, cướp của hồi môn của , nàng thể dựa hệ thống để lấy điểm tích lũy, từng bước thành tựu con đường cao vời của một "đại nữ chủ".
Muốn trốn lưng tốn chút sức lực mà chiếm hết tiện nghi ?
Ta cam lòng!
Bèn lên tiếng gọi đích danh nàng :
"A tỷ thì ? Tỷ thế nào?"
*
Bất ngờ điểm mặt chỉ tên, Lâm Triều Cẩm cứng đờ mặt mũi, gượng đáp:
"Từ xưa hôn nhân là mệnh cha , lời mai mối, đến lượt chủ."
Phụ mẫu cảnh giác hộ vệ bên cạnh nàng , quát :
"Triều Cẩm xưa nay luôn hiểu chuyện, sẽ để phụ mẫu khó xử. Chỉ là chút của hồi môn thôi mà con cứ thoái thác, nếu là Triều Cẩm, nhất định sẽ xem trọng tiền bạc hơn tình ."
Ta khóe môi nhếch lên của Lâm Triều Cẩm, hỏi :
" chẳng mấy ngày tỷ tỷ còn ở giữa yến tiệc, công khai chủ trương dùng xương sống để đổi lấy tự do hôn nhân đó ?"
"Vậy gả cho Sở thiếu tướng quân, là tâm nguyện của tỷ ?"
Nếu nàng thừa nhận, chính là cướp hôn sự của .
Nếu nàng thừa nhận, chính là khinh thường Sở Vân Kiêu và Vân gia.
Nụ của Lâm Triều Cẩm duy trì nổi nữa, nàng lạnh nhạt liếc một cái:
"Muội ý gì? Chỉ là một nam nhân thôi mà, buông bỏ đúng ? Nếu nguyện ý, sẽ đích với Sở Vân Kiêu, bảo cưới là ."
"Cứ lôi kéo mãi buông, thú vị gì ?"
"Huống hồ chỉ là mấy thứ vật ngoài , bao nhiêu tranh dâng đến mặt , đừng tưởng rằng hiếm lạ gì mấy đồng bạc lẻ của !"
Miệng nàng để ý vật ngoài , nhưng nửa chữ cũng là " cần".