Hôm nay tới, phê xong một đống tấu chương liền xoa xoa chân mày, đột nhiên lên tiếng: "Tô thị."
"Dạ?"
Ta đang đếm đến con chim sẻ thứ ba mươi bảy.
"Bói cho trẫm một quẻ."
Ta đầu : "Bói gì ạ?"
"Bói..." Ánh mắt trầm mặc : "Bói giang sơn của trẫm."
Tim nảy lên một cái.
Đến .
"Không bói."
"Tại ?"
"Bói quốc vận sẽ tổn thọ." Ta thật lòng: "Nô tỳ còn ăn đầu sư t.ử của Ngự thiện phòng thêm vài năm nữa."
Hoàng thượng: "..."
Hắn im lặng hồi lâu: "Vậy bói trẫm ."
"Bói gì ạ?"
"Bói trẫm..." Hắn khựng : "Bói trẫm sống bao lâu."
Thái giám cung nữ hầu hạ trong điện nháy mắt quỳ rạp xuống, cúi đầu sát đất, dám thở mạnh.
Ta thở dài: "Hoàng thượng."
"Hửm?"
"Người thật sự điều ?"
"Nói."
"Người thật sự ?"
"Nói!"
"Được thôi." Ta xòe tay: "Phí xem bói là một ngàn lượng vàng, nợ."
Hoàng thượng: "..."
Hắn như nghẹn lời, nửa ngày bỗng dưng lớn. Cười đến mức tất cả trong điện đều ngơ ngác.
"Tốt! Khá cho một Tô Tỉnh!"
Hắn ngừng , ánh mắt phức tạp: "Gan lớn lắm!"
Hắn ép bói những thứ lấy mạng nữa, chỉ để ở thiên điện như một vật cát tường, đúng hơn là một món đồ trang trí khiến cảm thấy an tâm và kỳ lạ.
Hướng gió trong hậu cung đổi.
Không còn ai dám đến tìm "xem bói", cũng ai dám dễ dàng đắc tội .
Sau khi Liễu Quý phi hết hạn cấm túc cũng thu liễm hơn nhiều, ánh mắt vẫn phức tạp nhưng dám nhúng tay nữa.
Hoàng hậu đối xử với khách khí, các phi tần khác thì vòng qua Càn Khôn cung. Ta trở thành một tồn tại đặc thù trong hậu cung: danh phận (vị phân Tài nhân quá thấp) nhưng ở nơi gần Hoàng đế nhất.
Không tranh sủng, gây chuyện, nỗi phiền muộn lớn nhất mỗi ngày là trưa nay ăn thịt kho tàu sườn xào chua ngọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-may-va-phuoc-lanh/chuong-3.html.]
Ngày tháng trôi qua như nước lọc pha mật, bình đạm mà ngọt ngào.
Cho đến khi tin tức truyền tới.
Phương Nam đại hạn, đất nứt nghìn dặm, lưu dân khắp nơi. Triều đình liên tiếp phát ba đợt lương cứu trợ nhưng chỉ như muối bỏ bể.
Khâm Thiên giám đêm quan sát tinh tượng cũng bó tay chịu c.h.ế.t. Dân gian oán thán dậy đất, thậm chí lời đồn rằng Thiên t.ử thất đức, trời giáng trừng phạt.
Trên triều đình tranh cãi nảy lửa, phe chủ chiến đòi trấn áp lưu dân, phe chủ hòa đòi tăng thuế cứu trợ.
Hoàng thượng mấy ngày liền ngủ, sắc mặt u ám như sắp nhỏ nước. Cả hoàng cung bao trùm trong áp suất thấp.
Đêm đó, sấm chớp đùng đoàng, mưa như trút nước. Hoàng thượng điện Càn Khôn màn mưa đen kịt, bóng lưng nặng nề.
Ta ôm một đĩa bánh hạch đào mới lò sập ấm ăn ngon lành.
"Tô Tỉnh."
Hắn đột nhiên gọi , giọng nhòe trong tiếng mưa.
"Dạ?" Miệng đầy bánh.
"Ngươi xem..." Giọng trầm xuống: "Thiên tai thực sự là của trẫm ?"
Ta cố sức nuốt miếng bánh, uống ngụm trôi xuống: "Hoàng thượng, tin những lời đồn đó ?"
Hắn im lặng.
"Thiên tai là thiên tai." Ta cầm một miếng bánh hạch đào lên: "Liên quan gì đến con ? Con còn quản ông trời mưa ?"
Hắn , ánh mắt sâu thẳm đặt lên : "Khâm Thiên giám , đây là thiên phạt."
"Xì." Ta khinh bỉ bĩu môi: "Bọn họ mà thực sự xem trời thì sớm bói ngày nào mưa , còn cần gì bây giờ mới luống cuống?”
Hoàng thượng: "..."
"Vậy theo ngươi, thiên tai hóa giải thế nào?"
"Chuông buộc ở thì để buộc chuông tháo."
"Hửm?"
"Ông trời mưa thì tìm ông trời thôi." Ta như lẽ đương nhiên.
Khóe miệng Hoàng thượng dường như giật giật: "Tìm thế nào?"
Ta phủi vụn bánh tay, tới bên cạnh , cũng cơn mưa xối xả bên ngoài: "Hoàng thượng, từng nghĩ... phương Nam nơi đó thứ gì ông trời vui ?"
Hắn nhíu mày: "Ý ngươi là ?"
"Nô tỳ đoán mò thôi." Ta nhún vai: "Ví dụ nhé, kẻ đào một cái hố lớn cửa nhà , ngày ngày đổ nước thối , vui ? Người chắc chắn là vui, chừng còn nổi giận, đến cửa cũng chẳng buồn nữa."
Hoàng thượng như suy tư điều gì.
"Ngươi là ..."
"Nô tỳ chẳng gì hết." Ta lập tức rũ bỏ trách nhiệm: "Chỉ cảm thấy sự tình bất thường tất yêu ma. Nơi rộng lớn như , bảo hạn là hạn đến cỏ mọc nổi, tổng một cái lý do."
Hôm , Hoàng thượng bí mật phái ba tâm phúc thẳng tới phương Nam, trọng điểm điều tra xem địa hình sông núi biến động bất thường nào , công trình thổ mộc lớn nào , đặc biệt là... kẻ đào hố.
Nửa tháng , mật báo khẩn tám trăm dặm gửi về.
Trong Dưỡng Tâm điện, Hoàng thượng mật báo hồi lâu , sắc mặt đổi khôn lường, cuối cùng thở hắt một dài: "Tốt... Khá cho một cái ' ông trời vui'!"