VẬN MAY VÀ PHƯỚC LÀNH

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta thở dài: "Cung nữ chế hương nhận của đối thủ năm trăm lượng bạc. Thứ thêm phấn thơm chỉ là chút phấn hoa thông thường, nhiều nhất chỉ khiến nổi vài nốt mẩn đỏ. Kẻ thực sự hại chính là bản ."

 

Cả phòng chet lặng. 

 

Liễu Quý phi như rút cạn sức lực, gục xuống sập mềm, xua tay: "Cút... đều cút hết !"

 

Hôm , Liễu Quý phi cáo bệnh, đóng cửa tiếp khách. Cung nữ chế hương cũng biến mất tăm

 

Tiêu chuẩn bữa trưa của thăng cấp, thêm một thố yến sào là đích Hoàng hậu nương nương ban thưởng.

 

Ngày thanh bình kéo dài bao lâu, sóng lớn ập tới. 

 

Nhị hoàng t.ử đang sách ở Ngự thư phòng thì đột nhiên sùi bọt mép, co giật, hôn mê bất tỉnh. Cả Thái y viện chấn động nhưng tìm dấu vết trúng đ//ộc. 

 

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, hạ lệnh triệt tra. Tra tra , manh mối mà chỉ thẳng về phía

 

Một tiểu thái giám "khai" rằng mấy ngày thấy lén lút quanh quẩn gần Ngự thư phòng, còn ch//ôn thứ gì đó góc tường. 

 

Cấm vệ quân đào một hình nhân bằng gỗ ngô đồng cắm đầy kim góc tường viện , đó khắc bát tự của Nhị hoàng t.ử. 

 

Thuật phù thủy yểm bùa, còn mưu hại hoàng t.ử, là tội chet.

 

Ta xiềng xích khóa c.h.ặ.t, lôi tới mặt Hoàng đế. 

 

Trong Dưỡng Tâm điện, áp suất thấp đến mức đóng băng . Hoàng thượng ghế rồng, mặt trầm như nước. 

 

Hoàng hậu bên sụt sùi, Liễu Quý phi khóe miệng thoáng hiện nụ lạnh khó nhận . Quần thần nín thở.

 

"Tô thị! Ngươi tội !" Tổng quản nội thị dằn giọng quát hỏi.

 

Ta quỳ nền gạch lạnh lẽo, xiềng xích cứa cổ tay đau nhói: "Không ." 

 

"Nhân chứng vật chứng rành rành, còn dám xảo quyệt! Hình nhân gỗ chính là bằng chứng thép!" 

 

Ta ngẩng đầu vị Hoàng đế cao cao tại thượng , cũng đang , ánh mắt sâu thẳm: "Hoàng thượng, hình nhân gỗ đó của nô tỳ. Bát tự khắc đó là sai."

 

C.h.ế.t lặng. 

 

Liễu Quý phi rít lên: "Nói bậy! Bát tự của Nhị điện hạ..." 

 

"Năm Bính Dần, tháng Đinh Dậu, ngày Mậu Tuất, giờ Canh Thân." Ta bình thản một chuỗi: "Trên hình nhân khắc là năm Bính Dần, tháng Đinh Dậu, ngày Mậu Tuất, giờ Canh Ngọ. một canh giờ."

 

Trong điện vang lên tiếng hít khí lạnh kìm nén. 

 

Tiếng của Hoàng hậu ngưng bặt, ánh mắt Hoàng thượng trở nên sắc bén. 

 

Tổng quản nội thị vội vàng cầm hình nhân lên kiểm tra, sắc mặt nháy mắt trắng bệch: "Chuyện ... chuyện ..." 

 

" biệt một canh giờ, mệnh cách là một trời một vực." Ta tiếp lời: "Muốn hại , thể dùng sai bát tự? Kẻ vu oan cũng quá thiếu chuyên nghiệp."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-may-va-phuoc-lanh/chuong-2.html.]

Liễu Quý phi mặt cắt còn giọt m.á.u: "Cưỡng từ đoạt lý! Ai ngươi cố ý khắc sai ..." 

 

"Còn nữa." Ta ngắt lời nàng , hướng mắt về phía tiểu thái giám "chứng kiến" , đang run như lá mùa thu: "Ngươi thấy chôn đồ góc tường Ngự thư phòng? Vào ngày nào? Canh giờ nào?" 

 

"Ba... ba ngày ... giờ... giờ Dậu..."

 

Ta nhếch môi: "Ba ngày giờ Dậu, đang ở cạnh cái giếng bỏ hoang lãnh cung tìm cây trâm vàng rơi xuống cho Lý Mỹ nhân. Lúc đó Trương ma ma của Hoán Y cục và đội trưởng Vương Hổ của đội Cấm vệ quân ba tuần ngang qua chứng. Hoàng thượng phái hỏi sẽ rõ ngay." 

 

Tiểu thái giám ngã nhào xuống đất: "Nô tài... nô tài nhớ nhầm... là... là bốn ngày ..." 

 

"Bốn ngày ?" Ta : "Bốn ngày , Triệu công công của Nội vụ phủ dẫn theo ba tiểu thái giám mang than mùa đông tới cho , ở viện từ giờ Thân đến giờ Dậu ba khắc. Bọn họ đều thể chứng, từng rời viện nửa bước."

 

Tiểu thái giám suy sụp, run rẩy nên lời. Dưỡng Tâm điện im lặng đến mức thấy cả tiếng kim rơi. 

 

Hoàng thượng chậm rãi lên tiếng, giọng rõ vui buồn: "Tô thị, ngươi thực... tính toán. Ngay cả bát tự của hoàng t.ử trẫm cũng nhớ rõ như ." 

 

Ta cúi đầu: "Bẩm Hoàng thượng, bói . Lúc Nhị điện hạ đầy tháng, Nội vụ phủ lập sổ đăng ký, nô tỳ... tình cờ ngang qua loáng một cái. Trí nhớ quá, cũng chẳng ."

 

Hoàng thượng: "..." 

 

Hoàng hậu: "..." 

 

Chúng thần: "..."

 

Sắc mặt Liễu Quý phi vặn vẹo. 

 

Tiểu thái giám lôi xuống. Liễu Quý phi vì tội "quản thúc nghiêm, tin lời sàm ngôn" mà phạt cấm túc ba tháng. 

 

Ta "vô tội phóng thích", đưa về tiểu viện rách nát. 

 

Tổng quản nội thị đích mang thưởng tới trấn an, kèm theo một đạo khẩu dụ: "Tô Tài nhân... Hoàng thượng lệnh, bảo ... dời chỗ ở." 

 

"Dời ?" 

 

"Càn Khôn cung... thiên điện."

 

Hạt dưa trong tay rơi xuống đất. 

 

Càn Khôn cung? Tẩm cung của Hoàng đế? Thiên điện? 

 

"Không ?" Ta khổ sở : "Ở đây , thanh tịnh." 

 

Tổng quản thái giám cơ mặt giật giật: "Tài nhân... đừng khó nô tài nữa. Thánh ý khó cưỡng!"

 

Ta ép dọn thiên điện Càn Khôn cung. 

 

Vàng son lộng lẫy, hương thơm nhẹ nhàng, nhưng cảm thấy thoải mái chút nào, giống như con cá mặn cưỡng ép bỏ chậu cá vàng. 

 

Hoàng thượng thi thoảng ghé qua, cũng chẳng câu nào, cứ đó phê sớ hoặc sách. 

 

Ta ở phía bên , hoặc là ngủ gật, hoặc là cửa sổ ngẩn đếm xem bao nhiêu con chim bay qua.

Bạn cần đăng nhập để bình luận