Tưởng Lấy Hàng Lỗi, Ai Ngờ Hàng Hiệu

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

trằn trọc ngủ . Hay là, thử một nữa? Chẳng lẽ để đề xuất?

 

Bên cạnh truyền đến giọng cẩn thận của :

 

“Miên Miên, xin em... đều tại ...”

 

“Em yên tâm, động em nữa, em... em ngủ ...”

 

: ???

 

“Anh sang phòng phụ ngủ !”

 

Tức c.h.ế.t mất.

 

Anh ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

 

Rồi thật sự dậy và rời .

 

Aaaaaa!

 

Cái giống gì mà thẳng đến mức cơ chứ?

 

7

 

Sáng hôm tỉnh dậy, bên cạnh trống . Chắc chắn là đồng .

 

Vừa nghĩ xong, cửa lớn mở . Anh xách mấy món ăn .

 

Canh dê, bánh bao chiên, quẩy, và gà rán. Đều là những món thích, mua ở chợ sáng. Lạ thật, hôm nay còn ?

 

Đồ ăn quá thơm, kịp hỏi . Chỉ tập trung cắm đầu ăn. Anh , đang định mở lời:

 

“Ngon...”

 

“Ngon, em sẽ ăn nhiều...”

 

nhanh ch.óng chặn câu quen thuộc của . Anh đành ngậm ngùi nuốt lời .

 

Không khí yên tĩnh đến kỳ lạ.

 

Vài giây , đột nhiên mở lời:

 

“Miên Miên, còn... đau ?”

 

“Hả?”

 

sững sờ, kịp phản ứng.

 

Anh ngước mắt , ánh mắt thẳng thắn:

 

“Tối qua... ...”

 

Một miếng cơm suýt mắc kẹt trong khí quản, mặt đỏ bừng:

 

“Khụ! K... ... đau nữa...”

 

Anh lập tức vươn tay vỗ lưng cho : “Vậy thì .”

 

Nghĩ cảnh tượng hỗn loạn và kịch tính tối qua, cả bình thường nữa.

 

Sau khi ăn sáng trong im lặng. Anh dậy rửa sạch bát đũa.

 

Lại cho Tuyết Cầu ăn.

 

Đi mấy vòng, lau nhà. Cứ lề mề mãi, chịu ngoài.

 

Kỳ lạ thật.

 

bước khỏi phòng tắm, thấy vẫn còn loanh quanh trong phòng khách.

 

“Lục Cảnh Xuyên, hôm nay đồng ?”

 

Anh đột nhiên vòng tay ôm lấy eo từ phía , cằm cọ cổ , thở nóng bỏng:

 

“Miên Miên, thử một nữa... ?”

 

: !!!

 

“Anh... giữa ban ngày ban mặt thế ! Không thể đợi đến tối ?”

 

Cánh tay siết c.h.ặ.t, nũng: “Hôm nay ruộng việc gì.”

 

Lừa ai chứ! Một cả tháng trời cứ như mọc rễ ruộng, hôm nay đột nhiên việc gì ư?

 

“Tối qua ... học . Thật đấy, đảm bảo đau.”

 

Giọng đầy vẻ khẩn cầu.

 

: “...”

 

Cái quái gì mà “ học ” chứ!

 

Rốt cuộc học những thứ gì !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-lay-hang-loi-ai-ngo-hang-hieu/chuong-4.html.]

8

 

Tuy nhiên, sự thật chứng minh.

 

Khả năng học hỏi của Lục Cảnh Xuyên hơn cái miệng vụng về của nhiều.

 

“Lục Cảnh Xuyên, ... thể như !”

 

Rốt cuộc học những thứ từ thành thục đến thế. Sao một thể tiến bộ vượt bậc chỉ một đêm.

 

Cuối cùng, chỉ còn nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay thon dài, chai sạn của , một mực van xin:

 

“Em c.h.ế.t mất, đừng nữa...”

 

đ.á.n.h, cào cấu . dường như cảm giác gì.

 

“Ngoan nào vợ...”

 

Anh khẽ dỗ dành, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống. Kết quả học tập thật xuất sắc. Kết quả của sự kết hợp hảo giữa lý thuyết và thực hành là...

 

gần như tàn phế:

 

“Lục Cảnh Xuyên, ... đồng việc một chút ...”

 

“Hôm nay việc, em...”

 

Anh hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt , nhưng động tác càng dữ dội hơn.

 

Suốt cả một ngày trời.

 

Ngoại trừ nửa dỗ nửa ôm dậy, nhét vội vài miếng cơm, gần như rời khỏi giường. Thể lực của đáng sợ một cách kinh ngạc.

 

Cuối cùng, thậm chí còn sức để mắng nữa.

 

9

 

Ngày hôm tỉnh dậy, mặt trời lên cao.

 

Cả một vòng tay nóng bỏng siết c.h.ặ.t.

 

động đậy, ôm sát .

 

“Lục Cảnh Xuyên!”

 

giữ lấy bàn tay đang quậy phá của , “Tiết chế một chút ...”

 

“Anh em c.h.ế.t ? Cả ngày hôm qua vẫn đủ ?”

 

Cánh tay siết c.h.ặ.t hơn:

 

“Chưa đủ.”

 

Giọng trầm đục, đầy vẻ hiển nhiên.

 

giận buồn . Ngay cả trâu kéo của đội sản xuất cũng vắt kiệt sức như . Đây thật thà? Rõ ràng là một con sói đói đội lốt cừu!

 

lúc đang giữ c.h.ặ.t trong lòng, cố gắng giảng đạo lý với .

 

Đột nhiên cánh cửa lớn “cạch” một tiếng đẩy .

 

“Thằng Xuyên? Có nhà ?”

 

Giọng lớn kèm theo tiếng trẻ con nô đùa. Chúng lập tức bật dậy, luống cuống mặc quần áo. Cánh cửa phòng ngủ “kẽo kẹt” mở .

 

“Ôi ơi!”

 

Chị gái của , Lục Hồng Hà, ở cửa, mắt trợn tròn, “Mấy giờ mà còn...”. Hai đứa trẻ nghịch ngợm líu lo chạy về phía giường.

 

hổ đến mức biến mất tại chỗ, lưng điên cuồng cài nút áo.

 

“Đi ngoài!”

 

Mặt Lục Cảnh Xuyên lập tức tối sầm, mỗi tay xách một đứa trẻ nghịch ngợm ném ngoài cửa.

 

“Chị! Sao chị gõ cửa?”

 

Anh chặn ở cửa, giọng đầy giận dữ.

 

“Ôi chao, phòng chú nào chị thẳng ?”

 

Chị chống nạnh, “Cưới vợ thành phố nên quý giá hơn hả? Đến chị ruột cũng ?”

 

“Trước đây là đây! Bây giờ Miên Miên! Chị chú ý chừng mực một chút !”

 

Lục Cảnh Xuyên nhượng bộ.

 

Chị bĩu môi, loanh quanh phòng khách như thể là chủ nhà: “Trước đây căn nhà trống rỗng, chẳng chút ấm nào! Từ khi Miên Miên về đây, xem, chỗ nào cũng bày biện hoa hoè hoa sói...”.

 

“Vợ thành phố đúng là khác ha, túi xách , quần áo ... Chậc chậc, tốn bao nhiêu tiền đây?”

 

“Căn nhà lớn trống rỗng như thật lạnh lẽo, hai đứa mau ch.óng sinh mấy đứa con cho rộn ràng mới đạo! Mua mấy thứ ăn mặc chỉ tốn tiền!”

 

 

====================

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận