Sau khi do dự hết đến khác, hé cửa:
“Lục Cảnh Xuyên, thể... thể giúp em lấy khăn tắm ?”
“Ừ.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng đáp trầm thấp.
bực bội nhắm mắt .
Thật là... mất mặt đến tận nhà .
Một bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng thò :
“Miên Miên, khăn tắm của em đây.”
“Cảm ơn.”
giật lấy, lau khô vội vã mặc quần áo . Tim đập chút nhanh.
Mở cửa .
Bịch!
Bất ngờ, đ.â.m sầm một “bức tường thịt” cứng rắn.
“Ưm...”
ôm lấy cái mũi đau nhói, theo bản năng buột miệng than phiền:
“Anh... cứng quá ...”
Vừa dứt lời, hận thể c.ắ.n lưỡi tự t.ử... Hạ Miên Miên, mày đang những lời hổ lang gì !
Đột nhiên thở đỉnh đầu trở nên dồn dập.
Hình như tắm xong, để trần nửa , chỉ mặc một chiếc quần đùi thể thao màu xám. Làn da màu đồng ánh sáng là những múi cơ cuồn cuộn, kiểu phồng to quá mức do dùng bột protein mà là sự săn chắc và rắn rỏi luyện từ sức lao động chân tay, tràn đầy vẻ hoang dã và sức mạnh.
“Đ… Đụng đau hả?”
Giọng khàn, ánh mắt dừng . Trong khoảnh khắc, chút xao xuyến.
“C... Cũng tạm...”
“Ừ.”
Anh khẽ đáp. Nghiêng , nhường lối .
chỉnh áo ngủ: “Vậy... em ngủ đây?”
Anh im lặng . Vài giây , mới khàn giọng nặn một chữ:
“Được...”
Được ?
Anh thật sự ý định gì...
Hay là, ?
5
bực bội ngã vật xuống giường.
Trong đầu là xúc cảm cứng rắn khi va nãy...
Càng nghĩ càng nóng ran.
mở phim nhỏ trong mục yêu thích điện thoại .
Lôi món đồ chơi nhỏ giấu sâu trong hộc tủ đầu giường .
Cầu bằng cầu , tự lực cánh sinh thôi!
Thế nhưng.
lúc đang guồng.
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên. giật luống cuống nhét vội gối.
Lục Cảnh Xuyên đẩy cửa bước , vẻ mặt lo lắng :
“Miên Miên, em chứ? Sao mặt em đỏ ?”
C.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t ! Chắc chắn thấy! Hạ Miên, mày còn mặt mũi nào nữa !
“K... Không ... chắc tại nóng quá thôi...”
nắm c.h.ặ.t chăn, chột giải thích, “Em... em bật điều hòa ! Sẽ mát ngay thôi!”
Vài giây im lặng đến nghẹt thở.
“Ồ.”
Anh đáp, nhưng . Ánh mắt lướt qua chiếc giường lộn xộn, cuối cùng dừng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t góc chăn của .
“Lứa rau ngoài đồng hôm nay thu hoạch xong , chuyển khoản 15 vạn.”
Anh đưa cho một tấm thẻ, “Mật khẩu là sinh nhật của em.”
“Ồ... .”
ngây nhận lấy.
Đi mà, mà, cầu xin đấy...
lúc .
“Lạch cạch.”
Vật nhỏ gối, xui xẻo , trượt ngoài. Rơi xuống sàn nhà.
Vẫn còn... rung bần bật.
Mặt mũi tối sầm ...
Lục Cảnh Xuyên khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-lay-hang-loi-ai-ngo-hang-hieu/chuong-3.html.]
Anh do dự một lúc.
Cúi , nhặt món đồ nhỏ màu hồng đó lên.
“Đây là cái gì ?”
Da đầu tê dại, nhỏ giọng:
“M... máy mát xa...”
Anh ngước mắt, tiến gần một bước. Giọng trầm thấp và khàn khàn, mang theo nóng bỏng:
“Thật ? Dùng như thế nào ?”
hổ tức giận. Dùng như thế nào ? Biết mà còn hỏi!
Với , tự , tự vận động thì ? Có đội nón xanh cho .
Càng nghĩ càng tức.
giật lấy món đồ, hất chăn :
“Dùng như thế !”
Anh đó, cả đờ .
“H... Hóa ... là cái ...”
Không chứ?
Anh thật sự ?
Nhận điều đó, chỉ c.h.ế.t ngay tại chỗ. Hành động của , quả là quá ngu ngốc .
Quá mất mặt...
trùm chăn kín đầu:
“Để em c.h.ế.t một lát...”
6
“Anh xin .”
Anh khẽ , giọng chút lúng túng, “Anh... thật sự đó là cái gì.”
“Cái hình dáng... giống như cây b.út... cứ nghĩ... là cái để mát xa cổ...”
: “...”
Thôi , là đ.á.n.h giá quá cao phạm vi nhận thức của nông dân thuần khiết . Cũng đúng thôi, một thật thà, từng yêu đương, những “công nghệ cao” là chuyện thể hiểu .
“Trời nóng lắm, em trùm kín như sẽ ngộp đấy.”
Anh giơ tay định kéo chăn đầu , đỏ mặt cho chạm . Kết quả, trong lúc giằng co.
Tay vô tình chạm một thứ cứng rắn.
Ánh mắt rơi một điểm bất ngờ:
“Anh... vấn đề gì...”
Anh ngơ ngác:
“Anh... vấn đề gì?”
“Vậy tại ... khi kết hôn ngủ ở phòng phụ!”
Anh cẩn thận giải thích:
“Chúng chỉ gặp một kết hôn, sợ... sợ quá vội vàng sẽ khiến em ghét bỏ...”
“Anh cứ nghĩ... em... em vẫn quên bạn trai cũ...”
Nỗi hổ và uất ức trong lòng phút chốc tan biến phân nửa, “Ai quên thứ rác rưởi đó chứ!”
mạnh bạo hất chăn , dậy, thẳng :
“Vậy, là ?”
Ánh mắt trở nên sâu thẳm, cúi áp sát, bóng tối bao trùm.
“Làm ...”
Cổ tay bàn tay rộng lớn của nắm lấy, ấm nóng bỏng.
“Thử mới .”
Anh chằm chằm , giọng khàn khàn đến lạ lùng:
“Vợ ơi, , dùng ?”
Họng nghẹn , nuốt nước bọt. Bầu khí đẩy đến đây ...
Dùng!!
Nhất định dùng!
Thế nhưng, vài phút ...
“A, đau c.h.ế.t mất...”
“Lục Cảnh Xuyên ...”
“Rốt cuộc đấy!”
“Anh ngoài điii!”
Anh đổ mồ hôi đầm đìa, luống cuống :
“Được , em... em đừng ...”
“Anh thử nữa...”
Anh như một chú ch.ó lớn mắc , vẻ mặt đầy áy náy lùi . bệt giường, cảm giác thất bại tràn ngập. Lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Trên mạng đầu sẽ đau, nhưng chịu đựng một chút thể sẽ . Có quá yếu ớt ... cái của ... cũng quá đáng sợ ...
====================