3
Kiều Nhạn Hành đất lạnh lẽo suốt một đêm, kết quả ngày hôm hắt xì liên tục dứt.
Thu Nhung thấy bèn lấy một phần t.h.u.ố.c vốn định dành cho con ch.ó Vượng Tài đưa cho .
Vượng Tài vốn thể trạng , cứ mỗi độ sang thu là đổ bệnh.
Hắn bưng bát t.h.u.ố.c lên uống cạn sạch, đó chê đắng, cứ thế quẫy cái đuôi vô hình chạy đến bên đòi ăn đường, chẳng khác gì Vượng Tài lúc nũng nịu.
Trong đầu lúc đang bận lên kế hoạch để hòa ly với một cách êm và bảo tính mạng, còn tâm trí nào mà để ý đến .
Bị phớt lờ, lộ rõ vẻ thất vọng, đó thừa lúc chú ý liền cúi xuống hôn mạnh lên môi một cái.
Hắn rời , sắc mặt Thu Nhung trở nên khó coi, nàng bên cạnh cứ ngập ngừng thôi.
Tim treo tận cổ họng: "Thu Nhung, chuyện gì ?"
"Dạ... lúc nãy em lấy nhầm... bát t.h.u.ố.c cô gia uống là bát Vượng Tài l.i.ế.m qua ạ."
Ta: ...
Thôi thì cũng , tên nam nhân tồi thể chê bai đồng loại của cơ chứ.
Còn về phần , sờ lên môi , đó đầy vẻ ghét bỏ: "Thu Nhung, mau bưng chậu nước đây cho !"
Nước còn kịp bưng tới thì biểu và thanh mai của tìm đến nơi.
Đến chạng vạng, khi Kiều Nhạn Hành cùng phụ trở về nhà, liền thấy giữa sảnh đang hai vị nữ t.ử tựa tiên giáng trần.
Một mắt lệ nhạt nhòa, vận bạch y kiều diễm.
Một thanh tú trang nhã, vận thanh y dịu dàng.
Người mang y phục màu trắng chính là " xanh", còn mặc thanh y là thanh mai "bạch liên hoa".
Thấy Kiều Nhạn Hành, biểu lập tức lao tới, đôi mắt đẫm lệ chực trào:
"Biểu ca, chịu khổ ! Sao đổi đến nhường ?"
Ta đảo mắt trắng dã, khổ cái gì mà khổ, chẳng là béo thêm tới bảy tám mươi cân đó ?
Ta chứng kiến cảnh bọn họ thâm tình thắm thiết nên định mặt chỗ khác.
Thế nhưng, dư quang liếc thấy một màn kỳ quái.
Biểu thẳng thừng lướt qua Kiều Nhạn Hành, nhào thẳng lòng gã sai vặt gương mặt thanh tú .
Gã sai vặt đó là và Kiều Nhạn Hành nhặt ở ổ ăn xin ven đường, ngũ quan vài phần tương tự .
Thoạt qua, đúng là trông gã đó giống một Kiều Nhạn Hành khi trải qua bao gian khổ "tàn phai" nhan sắc hơn.
Biểu ôm c.h.ặ.t lấy đôi chân gã sai vặt đang luống cuống , lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê gặp mưa.
Thanh mai cũng bước tới, đau xót vuốt ve cánh tay gã sai vặt, nước mắt rơi lã chã.
Ta và phụ : Ngây như phỗng.
Kiều Nhạn Hành chẳng hề thấy hổ vì nhận nhầm.
Hắn theo thói quen xoa xoa cái bụng tròn trịa, thản nhiên lên tiếng: "Hai nhận nhầm , mới là Kiều Nhạn Hành."
Tiếng của biểu và thanh mai bỗng bặt vô âm tín: !!!
Biểu dám tin, thốt lên: "Huynh bậy! Biểu ca của cốt cách thần tiên..."
Nàng thanh mai tiếp lời: "Sao thể biến thành cái dạng heo mập thế ?"
Cả hai khó lòng chấp nhận sự thật, nhưng nốt ruồi son đuôi mày cùng những ký ức mà kể thể nào giả .
Kiều Nhạn Hành lượt giải thích, chẳng màng hình tượng mà hắt xì liên tục mấy cái. Ta thấy rõ mồn một cảnh tượng cả bầu trời sụp đổ trong mắt biểu và thanh mai.
Cũng tệ đến mức đó chứ?
Ta gương mặt tròn xoe của đầy thắc mắc, chẳng trông đáng yêu ?
Ta nhiệt tình giữ biểu và thanh mai dùng cơm tối.
Hai nàng gượng ép nở nụ , nhưng khi thấy Kiều Nhạn Hành tay trái một bát cơm, tay một bát cơm ăn như bão cuốn, thì rốt cuộc thể yên nữa.
Ngay trong đêm, hai nàng đ.á.n.h xe về kinh thành, đến một cái cũng chẳng thèm để .
Ta vẫy khăn tay tiễn đưa hai , tảng đá trong lòng về thanh mai cũng trút bỏ.
Ta sớm thấy nàng giấu thứ gì đó trong lòng bàn tay, ánh mắt cũng đầy ác ý.
khi thấy Kiều Nhạn Hành, ánh mắt nàng chỉ còn sự thương hại sâu sắc.
Thứ trong lòng bàn tay cũng nàng cất .
Nhìn cái dáng vẻ chạy mất dép thèm ngoái đầu của hai bọn họ, thật khác xa với những nữ t.ử si tình, sống ch/ết rời trong thoại bản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-cong-cua-ta-la-nam-chinh/chuong-3.html.]
Đầu đầy rẫy dấu chấm hỏi. Rốt cuộc là sai ở chứ?
4
Ta trằn trọc giường ngủ , gã "đại bạch hùng" cứ thế sán gần.
Hắn nhiệt tình như lửa, nhưng lạnh lùng tuyệt tình mà cự tuyệt.
Đại bạch hùng cảm thấy tổn thương sâu sắc, đem khuôn mặt mập mạp dựa vai , đôi mắt ngân ngấn nước như sắp tới nơi.
Lòng chút mềm lòng, nhưng cứ nghĩ đến cảnh trong thoại bản tả ôm hữu ấp đại mỹ nhân, lòng lập tức cứng rắn trở .
Ta thẳng vấn đề, lạnh giọng hỏi: "Có ý đồ gì với Thu Nhung ?"
Kiều Nhạn Hành đưa tay sờ sờ trán : "Nương t.ử, nàng phát sốt ?"
Ta hất tay , nghiêm nghị : "Thành thật thì khoan hồng, chống đối thì sẽ nghiêm trị!"
Kiều Nhạn Hành ngơ ngác như rơi sương mù: "Hoàn chuyện đó mà, lòng chỉ nàng thôi. Kiều Kiều, nàng nghĩ như ? Có vì hôm nay uống bát t.h.u.ố.c nàng bưng tới nên nàng ghen ? Sau nhất định sẽ giữ cách thật xa với nàng !"
Ta nhíu c.h.ặ.t mày, quan sát kỹ từng biểu cảm nhỏ nhất mặt nhưng chẳng tìm thấy sơ hở nào.
Hoặc là kỹ năng diễn xuất của quá thâm hậu, hoặc là cuốn thoại bản vấn đề.
Còn nữa, cái kết cục của cuốn truyện đó rốt cuộc là gì?
Đọc sách mà xem đoạn kết, tác giả đúng là đáng nguyền rủa mà.
Kiều Nhạn Hành thần sắc của , vẫn tin, lập tức bật dậy định chỉ tay lên trời thề độc.
"Thôi thôi cần ," ngăn , "Chàng lừa là ."
Hắn gục mặt xuống, giọng điệu đột nhiên trở nên uể oải: "Kiều Kiều, nàng chê béo, nên mới kiếm cớ để xua đuổi ?"
"Sao thể chứ?" Ta lập tức phản bác.
"Hôm nay biểu và thanh mai thấy béo, ánh mắt bọn họ đầy vẻ khinh bỉ. Trước đây họ thích tìm chơi, Kiều Kiều, nàng liệu như ?"
Từng giọt nước mắt của gã "đại bạch cẩu" lã chã rơi khuôn mặt trắng trẻo. Đống thịt má và cái cằm đôi cứ rung rinh theo tiếng nức nở của , trông đáng thương buồn .
Trước đây mỗi khi , lòng đau như cắt, còn bây giờ thấy , miệng cứ ngoác .
Ta vội vàng ôm lấy mà dỗ dành.
Ôi chao, vòng tay bây giờ căn bản là ôm xuể nữa .
Đừng gọi là "đại bạch cẩu" nữa, gọi là "đại bạch hùng" mới đúng.
Đêm đó trôi qua trong mơ màng. Sáng sớm, theo thói quen gọi Thu Nhung chọn y phục để ngoài.
Phụ gõ cửa bảo rằng phu quân của Thu Nhung thương ở chân, nàng xin nghỉ vài ngày.
Đầu óc trống rỗng, thương ở chân? Có khi nào là sắp lìa đời ?
Trong thoại bản chẳng về mới gặp chuyện ?
Ta vội vàng thu dọn chút đồ bổ, lôi kéo Kiều Nhạn Hành đến nhà Thu Nhung.
Phu quân của Thu Nhung tên là Lý Hiểu, cả hai đều là trẻ mồ côi, cùng lớn lên trong dưỡng tế viện.
Sau Thu Nhung đến nhà nha , còn nhờ mặt chữ nên tìm việc ở thư viện.
Tiền công ở thư viện hình như khá cao, chẳng bao lâu tích cóp đủ tiền xây nhà và cầu hôn Thu Nhung.
Khi đến, phu quân nàng đang giường rên rỉ t.h.ả.m thiết.
Ta liếc một cái, vết thương ở đùi.
Thu Nhung khuấy nồi canh gà với : "Nửa đêm dậy vệ sinh, dẫm cái xẻng, ngã nhào một cái đúng lúc đ.â.m cái đinh ba. Thần xui xẻo cũng chẳng đen đủi bằng ."
"Cũng may chỉ là rách da thịt thôi, nghỉ vài ngày là khỏe."
Thấy Kiều Nhạn Hành đó, Lý Hiểu cư nhiên sai bảo phu quân đỡ thư phòng.
Hắn hừng hực khí thế: "Ta dù liệt giường thì một ngày cũng đủ bốn ngàn chữ mới ."
Ta cùng Thu Nhung bưng canh gà ngoài cửa, ném cho một cái lạnh lẽo.
Dám sai bảo phu quân ? Ngày thường còn chẳng nỡ sai bảo nữa là.
Lý Hiểu lập tức Thu Nhung, nịnh nọt đổi giọng: " mà con đôi khi cũng cần nghỉ ngơi, nương t.ử thấy đúng ?"
Ta và Lý Hiểu gặp mặt nhiều, nhưng mỗi thấy , đều vẻ né tránh, chột .
Ta từng nghi ngờ lén lút khác bên ngoài lưng Thu Nhung, nên mới sợ hãi kẻ chống lưng là đây.
Thế nhưng thái độ của đối với Kiều Nhạn Hành cực kỳ quái dị.
Lần đầu gặp mặt, ánh mắt Kiều Nhạn Hành tràn đầy vẻ vui mừng như thấy cha đẻ; đến khi thấy Kiều Nhạn Hành béo lên thì lộ vẻ "hận sắt thành thép".
Còn giờ đây, ánh mắt bình thản như nước lặng.
Ta vốn chẳng ưa gì , đôi khi sai bảo Kiều Nhạn Hành quá mức thuận tay, cứ như thể mang theo chút cao ngạo thượng đẳng .