Ta ngẩn , đây là đầu tiên thấy ánh mắt Tiểu Bắc hung dữ như .
“Ngươi là tên ăn mày ở tới !”
“Đây là của , còn ?”
Lão tam lão tứ phục, xô đẩy với Tiểu Bắc.
“Đồ ăn mày nhà ngươi, còn dám trừng tiểu gia?!”
Hoán Nhi tính nóng, trực tiếp giơ roi ngựa quất về phía mặt Tiểu Bắc.
Từ nhỏ nó khỏe,
nếu thật sự đ.á.n.h trúng, nhất định da thịt sẽ toác .
Ta nghĩ cũng nghĩ, kéo Tiểu Bắc lòng che chở.
Một roi đ.á.n.h lên cánh tay .
Tuy đến cuối Hoán Nhi thu bớt lực, vẫn đau rát như lửa đốt.
Lão tam lão tứ đang loạn lập tức im bặt.
Tiểu Bắc sốt ruột đến mức nước mắt đảo quanh, , nó hỏi đau .
Ta lắc đầu, kéo nó lưng.
“Nghiệt t.ử, xem chuyện ngươi kìa!”
Hoán Nhi sững tại chỗ, mặt tái .
Nó há miệng còn gì, Cố Duy Trọng đá một cái ngã xuống đất.
“Tri Hạ, nàng thế nào ? Mau để xem!”
Sự căng thẳng của Cố Duy Trọng giả.
Những năm , phần lớn thời gian ở trong phủ đều ở bên cạnh .
hiểu, vì ở bên Cố Duy Trọng, càng lúc càng vui.
Có lẽ là vì tùy hứng một bài thơ, còn cho , mà sai đưa đến cho Cố phu nhân thưởng thức.
Có lẽ là đêm mưa giông sấm chớp, phu nhân phát sốt, bóng lưng vội vàng rời , và chiếc giường bên cạnh dần lạnh .
Là quá ngốc, thất vẫn chỉ là thất, thể giống vợ chồng bình thường ?
Sự tôn trọng của Cố Duy Trọng chỉ dành cho Cố phu nhân.
“Mẹ, nhị cố ý.
“Là con quản thúc các , phạt thì cứ phạt con .”
Dục Nhi quỳ mặt , tiếp đó là lão tam lão tứ, cuối cùng Hoán Nhi đỏ hoe mắt bò dậy quỳ sát bên cạnh nó.
Ta đứa con trai cả giống Cố Duy Trọng nhất, rốt cuộc vẫn là nó khiến thất vọng sâu nhất.
Ta học giỏi, chỉ tính sổ.
Dục Nhi nhất định ưu tú về tài học như cha nó, mới khinh rẻ.
Ta nghiêm khắc với Dục Nhi, lúc nó học cầm b.út, bắt đầu học thuộc Thiên Tự Văn.
Khi nhỏ Dục Nhi ham chơi, lúc Cố phủ mở tiệc, nó đẩy tiểu thế t.ử xuống ao nước.
Vương phi nổi giận,
suýt liên lụy cả Cố gia.
Ta lấy món quà sinh nhật cuối cùng cha tặng cho , chuyện mới coi như dàn xếp.
Để Dục Nhi nhớ lâu, đó là đầu tiên dùng gia pháp với nó.
Nó đến thở , còn trái tim như càng đau như d.a.o cắt.
Khi Cố phu nhân tới cầu tình, Dục Nhi ôm c.h.ặ.t c.h.â.n nàng thế nào cũng chịu buông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuoi-xuan-sinh-nhi-tu-ve-gia-duong-ai-nu/6.html.]
Ta dường như trở thành kẻ .
Giống như lúc .
Ta để ý Cố gia, gọi quản gia tới, bảo ông dẫn Tiểu Bắc sắp xếp .
Chỗ sân viện chỉ xếp sân của và của .
Mẹ hiểu dụng ý của , bà ôm Nam Nam, cũng phản đối.
Vì thế cũng thêm tự tin.
“Tiểu Bắc là nghĩa t.ử của , là trưởng của Nam Nam, từ nay chính là thiếu gia của Lâm phủ, ai khinh mạn.”
Sắc mặt Dục Nhi đỏ lên.
Hoán Nhi và lão tam lão tứ sốt ruột đến mức gần như quỳ vững, kéo góc áo Cố Duy Trọng, lên tiếng.
Ngươi xem, ai thích phận và đồ vật của khác cướp mất.
Xét về phận, bọn họ mới là thiếu gia của Lâm phủ.
quản gia và hạ nhân vây quanh đưa là tên ăn mày nhỏ đó.
Trên mặt Cố Duy Trọng còn in dấu năm ngón tay đ.á.n.h, dáng vẻ chật vật chẳng khá hơn các con bao nhiêu.
Hắn định mở miệng, một tiếng hừ lạnh của chặn .
Khi quản gia chính sảnh, tay mang theo một hộp gỗ, mở chính là d.ư.ợ.c liệu Cố gia cần.
Ta liếc một cái, đưa hộp gỗ đến mặt Cố Duy Trọng.
“Đây là d.ư.ợ.c liệu các ngươi cầu, giá thị trường một nghìn lượng bạc.
“ Lâm phủ mở cửa phát chẩn, xin hỏi, các ngươi mang đủ ngân phiếu ?”
Cố Duy Trọng sự thanh cao của kẻ sách,
thích chuyện tiền bạc.
Vậy sẽ cho , con sống đời một ngày, thì thể rời khỏi bạc tiền.
Từ củi gạo dầu muối tương trong Cố phủ, đến b.út mực giấy nghiên của , thứ nào tiêu dùng từ của hồi môn của .
Cố phu nhân đúng là thiên kim nhà Thượng thư, nhưng của hồi môn của nàng cũng chỉ thể gọi là tươm tất.
Mười mấy năm thành , của hồi môn của Cố phu nhân về cơ bản đều đắp đứa cháu trai bên nhà nàng .
Cố Duy Trọng quan tứ phẩm, cũng lấy nổi một nghìn lượng bạc.
Hiện giờ Cố phu nhân đang thiếu đúng vị t.h.u.ố.c .
Nếu quá mức hiếm , kinh thành , cũng sẽ bước cửa Lâm phủ.
Tai Cố Duy Trọng đỏ đến như sắp nhỏ m.á.u.
Ở Lâm phủ, ở nhà của , rốt cuộc nổi một câu nào kiểu bảo lấy đại cục trọng, hiểu lễ nghĩa nữa.
Ta cũng ý khó, bèn chỉ miếng ngọc bội bên hông , nhàn nhạt .
“Vậy thì lấy khối ngọc bội đó để cấn trừ tiền t.h.u.ố.c .”
Chất ngọc bội , nhưng chạm khắc quá thô, giá trị vì thế giảm nhiều.
“Tri Hạ!”
Giọng Cố Duy Trọng chút run rẩy, đầy mặt thể tin nổi.
“Nàng quên ? Đây là tín vật đính ước nàng tặng !”
Ta nhàn nhạt một cái.
Đương nhiên quên.
Đó là khối ngọc Hòa Điền nhất lục từ trong kho, mất mấy ngày mấy đêm, tự tay chạm khắc nên.
Trước khi Cố Duy Trọng kinh thi, đem ngọc bội khai quang tặng cho .
Một là phù hộ thi đỗ cao.