Xe ngựa vòng theo tường viện Lâm gia hết nửa nén hương, mới thấy cổng chính.
Hai bên cổng lớn, hai con sư t.ử đá chồm hổm, ánh mắt sáng quắc.
Những chiếc đinh nạm cánh cổng sơn son, tất cả đều đúc bằng vàng ròng.
Tấm biển lớn treo phía hai chữ Lâm phủ, nét b.út cứng cáp mạnh mẽ, là b.út tích đích viện trưởng thư viện Giang Nam đề.
Đừng Tiểu Bắc, đến cả Tôn đại tỷ lúc cũng đến ngây .
Ta nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay Tiểu Bắc.
“Sau , nơi cũng là nhà của con.”
Tiểu Bắc căng thẳng, khó chút hưng phấn của trẻ con.
Tôn đại tỷ bảo yên trong xe, nàng sai báo cho .
lúc , từ xa ba con tuấn mã phi nhanh tới.
Thiếu niên lưng ngựa, đứa lớn nhất cũng chỉ b.úi tóc, đứa nhỏ nhất mới chín tuổi.
Tuy phong trần mệt mỏi, nhưng giấu nổi vẻ sắc bén trong mắt.
Mà đàn ông dẫn đầu mặc trường bào xanh trúc, bên hông đeo ngọc, đúng là mày mắt như tranh, ôn văn nho nhã.
Chính là Cố Duy Trọng và bốn vị công t.ử Cố gia, các con trai của .
Ta siết c.h.ặ.t vạt áo, bọn họ tới đây vì .
Để bức thư phóng thích , giữa và Cố Duy Trọng còn liên quan gì nữa.
Chẳng lẽ… đến để đòi con?
Ta Nam Nam b.ú no trong lòng, đang thè chiếc lưỡi nhỏ, theo bản năng ôm c.h.ặ.t hơn.
Ta vội xuống xe, chỉ trong xe lạnh lùng .
Nhìn Cố Duy Trọng đợi gia đinh thông báo, cưỡi ngựa xông thẳng Lâm phủ.
Nhìn Hoán Nhi hùng hổ vung roi ngựa, quất vị quản gia lớn lên.
Ta giận đến bật .
Cố gia nghĩ sai ,
đây kinh thành.
Không ai thể tác oai tác quái trong nhà .
Khi bế đứa trẻ, tới bên ngoài chính sảnh của Lâm phủ,
chỉ một tiếng chát giòn tan.
Là tát lệch mặt Cố Duy Trọng một cái.
“Ngươi còn mặt mũi tới đòi t.h.u.ố.c ?
“Lão còn hỏi, ba trăm cây d.ư.ợ.c liệu quý hiếm trong của hồi môn của con gái , rốt cuộc bao nhiêu dùng cho nó, bao nhiêu dùng cho vị chính thất của ngươi?!”
Cố Duy Trọng là văn quan giỏi biện luận, lúc nổi một lời phản bác.
Ta mím môi, chút chua xót.
Ta cứ tưởng , vì sợ bà lo, sớm gả các nha đầu theo của hồi môn .
Những năm thư gửi về nhà cũng chỉ báo tin vui báo tin buồn.
Cố Duy Trọng đột ngột tới cửa, x.é to.ạc sự che giấu của .
Ta chậm rãi dời ánh mắt khỏi bóng lưng Cố Duy Trọng.
Hắn và các con là đến cầu t.h.u.ố.c cho Cố phu nhân, một ai là vì .
Ta vốn cho rằng sự thật sẽ khiến đau lòng.
Kỳ lạ là trong l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng.
Dường như khi tình yêu tan hết, cả chút cam lòng và ấm ức cũng cùng biến mất sạch sẽ.
Mà , rốt cuộc vẫn là Lâm lão phu nhân, chỉ cần đập bàn một cái là Giang Nam cũng rung ba rung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuoi-xuan-sinh-nhi-tu-ve-gia-duong-ai-nu/5.html.]
Nhìn thấu những , mất nửa đời, còn bà chỉ cần một gặp mặt.
“Hôm nay lão rõ ở đây, cho dù Tri Hạ đích tới, cũng đừng hòng lấy khỏi Lâm gia một món gì.
“Nó hồ đồ, thích trúng kẻ bạc tình bạc nghĩa như ngươi, còn sinh cả một ổ sói mắt trắng.
“ lão hồ đồ! Các ngươi mau cút cho… Tri Hạ?!”
Cố Duy Trọng và bọn họ đột ngột , tia vui mừng trong mắt còn kịp thành hình cảm xúc phức tạp xô tan.
“Tri Hạ, nàng thể một tiếng mà mang con về Giang Nam?
“Nàng và các con lo cho nàng đến mức nào ?”
Hoán Nhi lặng lẽ trốn lưng đại ca nó, Vĩ Nhi và Diệp Nhi cũng sắc mặt đại ca.
Thấy Dục Nhi bước lên, mấy đứa mới theo nó chắp tay hành lễ với .
“Hài nhi thỉnh an mẫu .”
“Không cần.”
Ta bước chân nhẹ nhàng lướt qua mặt bọn họ.
“Mẫu của các ngươi là đích nữ phủ Thượng thư, là chính thất của Cố gia.
“Nàng ở kinh thành, ở đây.”
“Tri Hạ, đừng những lời giận dỗi như . , đứa thứ năm sinh còn thấy, là con trai là…”
Cố Duy Trọng lành bước , chìa cánh tay .
Ta né , thẳng tới mặt .
Đầu gối nặng nề chạm xuống đất, phát tiếng trầm đục, như thể giằng co và nhớ nhung suốt những năm đều trút hết trong một quỳ .
“Mẹ…
“Con gái về nhà .”
Khi rời khỏi Cố phủ, cho bà đỡ bạc để bà về nhà.
Chỉ cần Cố Duy Trọng lòng, sai gọi bà đỡ tới hỏi một chút tình hình, cũng đến nỗi ngay cả t.h.a.i là trai gái cũng .
Hai tháng đường tuy gian khổ, nhưng Tôn đại tỷ và Tiểu Bắc đều dốc lòng chăm sóc , sữa cũng coi như đủ, nuôi Nam Nam trắng trẻo mập mạp.
Ta mở tã , Nam Nam ngoác chiếc miệng nhỏ với .
“Mẹ, đây là cháu gái của , Lâm Nam Nam.”
“Họ Lâm? Tốt, , .”
Sau khi ôm lấy Nam Nam, vẫn sa sầm mặt, cuối cùng cũng dịu xuống.
Ta lặng lẽ thở phào.
Tôn đại tỷ sai, đứa bé Nam Nam sinh đúng là khiến thương.
“Con gái?!”
“Là ?!”
Cố Duy Trọng và Dục Nhi bọn họ , lập tức sốt sắng xúm , ai cũng một cái.
Nhà Cố phu nhân một đứa cháu gái nhỏ, trắng trẻo xinh xắn,
cưng chiều vô cùng, từng khiến bọn họ hâm mộ đến thôi.
nhà Thượng thư với họ cũng tính là cận, mười thì chừng chín gặp.
Bây giờ nhà , đương nhiên hiếm lạ.
Lão tam lão tứ tuổi còn nhỏ, bất chấp tất cả chen lên , kéo bàn tay mũm mĩm của Nam Nam.
Có lẽ lực tay mạnh, Nam Nam chun cái mũi nhỏ, sắp đến nơi.
Tiểu Bắc vốn ngoan ngoãn chờ ngoài sảnh.
Nghe thấy động tĩnh, nó lời nào xông , đẩy ngã lão tam lão tứ, chắn mặt Nam Nam.