Xuân Hạnh ưỡn n.g.ự.c, hài lòng với sự nghi ngờ của bé. Ngày nào con bé cũng trông tiểu , nương bảo thế mà. Con bé hét to hơn:
"Thật sự là xi tè! Nương bảo tiểu cứ đạp chân là xi tè."
Lý Vi trong lòng căng thẳng, chân đạp càng hăng, tay nhỏ múa may, dùng hết sức bình sinh giãy giụa. Tiểu Xuân Hạnh ơi là tiểu Xuân Hạnh, tỷ hại mệt , xi tè mà cho dù tè thật thì cũng nhịn , tuyệt đối thể tè mặt một tiểu nam hài!
Xuân Hạnh cũng cuống giậm chân bình bịch, thúc giục bé to hơn:
"Huynh mau bế xuống , tiểu mà tè quần là to lắm đấy."
Đồng Vĩnh Niên Xuân Hạnh Lý Vi, dường như đang xác minh độ chân thực trong lời của con bé.
Lý Vi trong lòng bi ai, gào thét t.h.ả.m thiết, nương ơi là nương, còn thế .
Nàng uất ức, cái miệng nhỏ mếu máo bộ dáng như sắp òa lên. Đồng Vĩnh Niên cuống quýt vội vàng vén chăn lên bế xốc nàng, đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t hỏi Xuân Hạnh:
"Làm thế nào bây giờ?"
Xuân Hạnh "xì" một tiếng:
"Huynh xi ."
Xuân Hạnh dứt lời, Lý Vi dứt khoát òa , gân cổ lên gào khan nhưng dám cử động mạnh, sợ khác nhỏ sức yếu, lỡ tay rơi xuống đất.
Hà thị từ trong bếp lao hoảng hốt chạy :
"Làm thế ?"
Đồng thị cũng từ bếp chạy , thấy cảnh tượng thì sợ hết hồn, chạy kêu:
"Niên ca nhi, mau buông xuống, cẩn thận ngã ."
Vừa lòng Hà thị, Lý Vi liền nín bặt. Hà thị sờ m.ô.n.g nàng, thấy khô ráo thấy mắt nàng lấy một giọt nước mắt, bèn vỗ nhẹ m.ô.n.g nàng:
"Cái con bé tinh quái , ca ca bế một cái thì ?"
Lại thấy cổ nàng quàng chiếc khăn lụa mỏng, sang hỏi Đồng Vĩnh Niên:
"Ơ kìa, cái là Niên ca nhi cho con ?"
Đồng Vĩnh Niên mặt đỏ bừng, ngượng ngùng giải thích:
"Muội chảy nước miếng."
Rồi chỉ Xuân Hạnh:
"Muội bảo tiểu xi tè."
Hà thị vỗ m.ô.n.g Lý Vi cái nữa mắng:
"Cái con nha đầu thối , Niên ca nhi yếm dãi cho, con còn giả vờ , xem đ.á.n.h nát m.ô.n.g con ..."
Đồng thị ghé sát nàng, đưa ngón tay trêu chọc:
"Tiểu Lê Hoa đói bụng ?"
Lý Vi toét miệng, ý bảo thẩm đoán đúng đấy. Nàng cũng hẳn là đói, chỉ là nghĩ đến việc suýt nữa tiểu t.ử bế xi tè, trong lòng rùng một cái chỉ mau ch.óng rời khỏi chỗ .
"A, đúng là đói ."
Đồng thị ha hả vội vàng bếp xới cơm chiều.
Mặc dù Hà thị hết sức ngăn cản, Đồng thị vẫn hai món mặn, một món trứng gà xào hành, một món quả du hấp trộn dầu vừng, luộc thêm hai quả trứng muối chảy dầu cắt bày lên đĩa. Canh bột mì trắng đ.á.n.h hai quả trứng gà, bánh hẹ rán vàng ươm đầy một đĩa, riêng Lý Vi hầm một bát canh trứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-sac-dien-vien/chuong-9-2-may-chiec-khan-lua-2.html.]
Đồng thị cũng học theo thói quen nhà nông, bưng bàn giữa sân ăn.
Mùi thơm thoang thoảng của thức ăn bay tới, Lý Vi kìm chảy nước miếng, chẳng mấy chốc ướt đẫm mảnh lụa mỏng . Hà thị lúc cũng phát hiện , bóp nhẹ miệng nàng thử :
"Lê Hoa nhà sắp mọc răng ."
Đồng thị cũng ghé xem, chỉ Đồng Vĩnh Niên:
"Niên ca nhi nhà hơn năm tháng mới dấu hiệu mọc răng. Lê Hoa còn đầy bốn tháng nhỉ."
Hà thị gật đầu, lời mang theo niềm tự hào từ tận đáy lòng:
"Nha đầu từ lúc sinh khác với những đứa trẻ thường ."
Đồng Vĩnh Niên nãy giờ vẫn chằm chằm nàng, đột nhiên đặt đũa xuống chạy nhà chính, lúc tay cầm một xấp khăn lụa màu xanh ngọc bích. Cậu bé mím môi đưa cho Hà thị.
Hà thị liên tục khen ngợi nhưng từ chối nhận, bảo ăn xong về nhà là . Hơn nữa, vải thế mà yếm dãi cho Lê Hoa thì phí quá.
Đồng Vĩnh Niên đưa mắt sang Đồng thị. Nàng xua tay với Hà thị:
"Cũng chẳng thứ gì quý giá, đều là đồ cũ Niên ca nhi dùng hồi . Hơn nữa Lê Hoa còn nhỏ, da thịt non nớt lắm, nếu thật sự mọc răng thì còn chảy nước miếng hai ba tháng nữa cơ."
Đồng Vĩnh Niên mẫu cầm xấp khăn lụa đưa về phía Hà thị. Hà thị , với Đồng thị:
"Đồng gia t.ử thì xin nhận."
Lại trêu Lý Vi:
"Mau cảm tạ Niên ca nhi !"
Lý Vi mím c.h.ặ.t cái miệng nhỏ chịu mở thấy tiểu nam oa nhi tha thiết , đành động tác độ khó cao là mím miệng .
Cả bàn cái bộ dáng nháy mắt nhíu mày kỳ quái của nàng chọc cho ha hả.
Dùng xong cơm chiều, Đồng thị nhà lấy năm mươi đồng tiền đưa cho Hà thị nhờ nàng mua giúp năm mươi quả trứng giống, chỗ còn là tiền công ấp gà con. Hà thị từ chối vài đành nhận lấy.
Trong lòng tính toán, năm mươi đồng tiền thể mua một trăm quả trứng giống, trừ hao hụt khi ấp, ấp nở bao nhiêu thì đưa cho nàng bấy nhiêu.
Đang chuyện thì phụ của lũ trẻ là Lý Hải Hâm đến đón, Đồng thị che miệng ha hả.
Hà thị cõng Lý Vi, Lý Hải Hâm bế Xuân Hạnh mắt díp vì buồn ngủ về nhà.
"Giờ đến đây?"
Hà thị và Đồng thị trò chuyện vui vẻ, cả buổi chiều trong lòng cũng thoải mái, mặt tươi roi rói.
Lý Hải Hâm . Chạng vạng c.h.ặ.t tre về nhà, Lý Vương thị lải nhải một hồi bảo Hà thị tự tung tự tác. Chuyện sang Đồng gia, nương tụi nhỏ với , cũng bèn an ủi Lý Vương thị vài câu. Ăn xong cơm tối thì trời tối hẳn, trăng lên từ đằng đông mà nương tụi nhỏ vẫn về nên bèn đón.
Hà thị thấy gì liền nương chắc chắn lải nhải. Nàng hỏi chuyện mấy đứa nữ nhi ở nhà, Xuân Đào dẫn hai nấu cơm, giúp nhị thẩm rửa nồi cho gia súc ăn thì lúc mới yên tâm.
Nàng kể với Lý Hải Hâm chuyện Đồng gia tức phụ nhờ vả. Hai trò chuyện về đến nhà thì Lý gia yên tĩnh. Đông phòng nhà chính thắp đèn dầu nhỏ như hạt đậu, bóng hắt lên cửa sổ cho thấy bên trong đang chong đèn việc.
Hà thị đặt Xuân Hạnh ngủ say và Lê Hoa gian bắc, vẫn để Xuân Đào trông nom. Nàng đến ngoài cửa sổ nhà chính chào bà bà đưa mấy mẫu thêu xin từ Đồng gia cho Hải Anh.
Lý Hải Hâm bảo nàng nghỉ ngơi sớm, còn tranh thủ trăng sáng róc cành lá tre mới c.h.ặ.t về để mai tranh thủ lúc rảnh rỗi dùng liềm chẻ đan hàng rào.
Hà thị đến cửa sổ gian bắc tây phòng ngóng động tĩnh, khẽ:
"Ta cũng buồn ngủ, hai chúng cùng , còn nhanh hơn chút."
Nói nàng lán cỏ tìm hai con d.a.o rựa.
Lý Hải Hâm thấy nàng như cũng khuyên nữa, hai rón rén tiền viện.
--
Hết chương 9.