TỪ NHƯ VI
CHƯƠNG 18
9
Vương phu nhân tới, ta đang kiểm kê hàng tồn trong kho.
Nàng nhìn ta với ánh mắt phức tạp: "Vi Vi, muội thật to gan?"
Ta quay đầu, nhìn vết thương vẫn còn đang rỉ m.á.u trên vai nàng, tay cầm bút không dừng lại: "Sao lại không dám?"
"Ta là con gái của đương triều Thái phó, cha ta là Đế sư, huynh trưởng ta là Hộ bộ Thượng thư nắm giữ tiền lương của cả nước, phu quân ta là Trấn Bắc Đại tướng quân, Trấn Bắc Vương danh chấn thiên hạ, dựa vào cái gì mà không dám?!"
"Muội có nghĩ tới, sau khi muội trở về, người khác sẽ nhìn muội thế nào không? Trấn Bắc Vương phi ỷ thế h.i.ế.p người, cưỡng đoạt, người đời sẽ không quan tâm rốt cuộc muội là vì cái gì, mà mấy nhà muội cướp, đời đời đều đ.â.m rễ ở Bắc Cương, thế lực khổng lồ." Vương phu nhân nhếch miệng, lộ ra nụ cười khổ.
"Ta không biết người khác nhìn ta thế nào, ta chỉ biết trong thành mỗi ngày đều có người chết. Vương Dương Thái, tỷ biết không? Ta từ nhỏ đến lớn ngay cả g.i.ế.c gà cũng chưa từng thấy qua, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy chiến trường thật sự, các chiến sĩ đã đổ m.á.u rồi, đừng để bọn họ rơi lệ nữa. So với những thứ khác, ta cảm thấy để bọn họ có thể sống sót, quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
"Còn những gia tộc lớn vẫn còn giấu diếm dược liệu kia, tỷ bảo ta phải nghĩ thế nào? Hồn Dương Thành bị vây khốn, hành vi như vậy của bọn họ, chẳng khác nào thông đồng với địch! Nếu không ta thực sự không cách nào giải thích được hành động của bọn họ, nếu thành bị phá, dược liệu và lương thực giữ lại làm gì?"
Ta lạnh lùng nhìn thẳng vào nàng, chậm rãi nói ra câu cuối cùng: "Hay là Nhiếp Hàn Sơn không có ở đây, các ngươi chuẩn bị tháo chạy rồi."
Sắc mặt Vương phu nhân trắng bệch, ánh mắt chớp động, sau khi trầm mặc một lát, cười khổ.
"Không hổ danh là con gái Thái phó nổi danh khắp Kinh Thành, thật nhạy bén."
Ta không vội lên tiếng, chỉ lẳng lặng chờ nàng nói tiếp.
"Trấn Bắc Quân đã không còn là Trấn Bắc Quân trước kia nữa rồi, Nhiếp gia hiện tại chỉ còn lại một mình Hàn Sơn, hơn nữa không có con nối dõi."
Nghe thấy hai chữ "con nối dõi", ta nhíu mày, có chút không vui.
Vương phu nhân như không nhìn thấy, tiếp tục nói: "Ai cũng có dã tâm và dục vọng, lúc hắn còn, dựa vào uy vọng còn có thể áp chế được, nhưng hiện tại hắn lưu lạc không biết ở đâu, lòng người tự nhiên tan rã. Bắc Cương quanh năm chinh chiến, nội bộ quân đội cũng chia thành phe chủ chiến và phe chủ hòa, ai cũng muốn sống an nhàn, không có tranh đấu, nhưng người phải chịu cảnh ly tán và mất đi người thân lại luôn là người Bắc Cương chúng ta, rõ ràng có thể một lần vĩnh viễn giải quyết Hung Nô, nhưng vị bệ hạ trong Kinh Thành kia à, lại luôn rút quân vào thời khắc cuối cùng."
"Muội có biết tại sao không? Nói là Hộ bộ eo hẹp, không có ngân lượng cung ứng."