TỪ NHƯ VI

CHƯƠNG 16

Ông ta thở dài một tiếng, nghiêm mặt nói: "Theo tin tức đáng tin cậy, Hoàn Nhan đang tập hợp đại quân Hung Nô, có ý định nam hạ vào năm ngày sau, để đảm bảo bách tính trong thành ổn định, chuyện này tuyệt mật, Vương phi nương nương người vẫn nên đi cùng lão nô."

Ta ngơ ngác, tim đập như trống, chén trà trên tay gần như không cầm nổi, cắn mạnh vào đầu lưỡi, lúc này mới trấn tĩnh lại, khẩn trương hỏi: "Chuyện này là thật?!"

"Thật, nếu không lão nô sao phải lặn lội đường xa đến đây?" Hà công công lộ vẻ khó xử.

Ta rũ mắt xuống: "Vất vả cho Hà công công rồi."

"Vậy Vương phi nương nương việc này không nên chậm trễ, thu dọn đồ đạc, sáng mai liền đi cùng lão nô." Hà công công nói xong liền đứng dậy.

Ta thở phào, giơ tay gọi Hổ Phách: "Hà công công đường xá mệt nhọc, sắp xếp xuống nghỉ ngơi, chuyện này để ta suy nghĩ một lát."

Có lẽ là thấy sắc mặt ta không tốt, ông ta cũng không tiếp tục kiên trì, đi theo Hổ Phách đến tiền viện nghỉ ngơi.

Hổ Phách tiễn ông ta đi, quay người liền nhanh chóng trở về với vẻ mặt không vui, đóng cửa phòng lại, gấp giọng nói: "Tiểu thư, chúng ta đi sao?"

Ta giơ tay ấn nàng ấy ngồi xuống ghế, trầm mặt bưng cốc nước ấm từ từ uống một ngụm, lắc đầu: "Không."

"Tại sao? Sắp đánh nhau rồi, nói một câu không dễ nghe, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, đám người dã man kia đâu có quan tâm người có phải là Vương phi hay không, bị bắt thậm chí còn khổ sở hơn cả chết." Hổ Phách sốt ruột.

"Yên tâm, không nghiêm trọng đến mức đó đâu, cho dù không có Nhiếp Hàn Sơn, chúng ta cũng phải tin tưởng Trấn Bắc Quân, huống chi chuyện này thực sự quá kỳ lạ, ngươi nói xem Hà công công tuổi tác cũng không còn trẻ nữa, suốt ngày ở trong cung dưỡng  tôn ưu (dưỡng tôn ưu: sống an nhàn sung sướng, được cung phụng đầy đủ), cho dù có phái người tới, cũng không nên là hắn mới phải? Hơn nữa, Thái hậu nương nương à, cũng chưa chắc thật sự quan tâm đến ta, đúng không? Nếu như Nhiếp Hàn Sơn thật sự c.h.ế.t rồi, dựa theo tính tình của người, sợ là hận không thể để ta chôn cùng hắn mới đúng, sao lại tốt bụng mà đón ta trở về chứ?" Ta cười một tiếng, ánh mắt sâu thẳm.

Hổ Phách hít một hơi khí lạnh: "Vậy hắn tới đây làm gì?"

"Không biết, nói chung cứ giữ người lại trước đã."

"Giữ thế nào?"

"Hà công công tuổi già sức yếu, Bắc Cương giá lạnh, thân thể tất nhiên sẽ có chút không khỏe." Ta liếc nhìn Hổ Phách một cái.

Mặc dù làm vậy có chút hèn hạ, nhưng sự bất an trong lòng, khiến ta phải làm chút gì đó.

Hổ Phách tất nhiên hiểu ý ta, trịnh trọng gật đầu.

"Tiểu thư, vậy người cảm thấy Hà công công nói Hung Nô nam hạ là thật sao?"

"Thật, ngươi không phát hiện dạo gần đây các phu nhân tới phủ chúng ta càng thường xuyên hơn sao? Bất kể thế nào, chuẩn bị trước vẫn tốt hơn." Ta trầm ngâm nói khẽ, thanh chủy thủ đặt trong lòng cấn vào da thịt đau nhói.

Ngày hôm sau, Hà công công quả nhiên vì bát canh do đích thân Hổ Phách đưa tới, mà suy yếu ngã bệnh trên giường, chuyện hồi kinh cứ thế bị trì hoãn, mà những người hắn mang tới, ta cũng phân phó người của Nhiếp Hàn Sơn để lại cho ta giam giữ toàn bộ.

Có lẽ là ta ngày trước ngụy trang quá tốt, mới không có ai nghi ngờ ta sẽ làm ra chuyện như vậy, nhưng trên thực tế, ta sẽ làm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận