12.
Về nhà bao lâu, bố tìm cho một trung tâm luyện thi mới.
Kể từ khi khai giảng, cũng đến trường mà dành bộ thời gian "cắm chốt" ở trung tâm. Tại đây, quen với một cô bạn tên là Sầm Thanh. Hai đứa thường xuyên cùng học, cùng tan . Những ngày tháng tập trung ôn luyện tuy mệt mỏi thật đấy, nhưng bù vui và ý nghĩa. bắt đầu thói quen đăng những tấm ảnh tập vẽ lên Weibo, phần là để ghi kỷ niệm, phần là để Chu An Cẩm ở xa thể yên tâm về .
Chỉ còn hai tháng nữa là đến kỳ thi thống nhất tỉnh. Chúng bắt đầu bước giai đoạn luyện vẽ và học thuộc lòng các đề mô phỏng dựa đề thi thật những năm . Cuối tháng , đề cương ôn thi chính thức công bố, trung tâm cũng thông báo để phụ thủ tục đăng ký dự thi cho chúng .
Tối nọ, khi đang nghỉ ngơi trong ký túc xá, nhận một tin nhắn:
"Cậu hôm nay là ngày gì ?"
khẽ nhướn mày, định bụng trêu một chút:
"Không nha, nhưng tớ chỉ hôm nay là ngày tớ thành xong mớ đề thi mẫu thôi."
Chu An Cẩm nhắn nhanh:
"Hôm nay là lập đông. Tầm năm ngoái, chụp ảnh lá vàng rơi ở trường gửi cho tớ đấy."
Trong thoáng chốc, bỗng ngẩn ngơ nhớ về chuyện năm xưa, thầm cảm thán thời gian trôi nhanh quá đỗi.
" nhỉ, một năm nữa trôi qua , giờ tớ cũng chẳng còn ở trường nữa."
Chu An Cẩm đáp lời ngay mà gửi sang một tấm ảnh. Trong hình, mặc chiếc áo khoác dáng dài, hàng cây ngô đồng rợp bóng lá vàng rơi. Kèm theo đó là một lời chúc ngắn gọn:
"Kỳ thi liên khảo thuận lợi nhé."
"Nhận tín hiệu!"
Trước khi cất điện thoại, quên nhắn cho một cái tin, nhắc bà nhớ đăng ký dự thi giúp .
13.
Sau tiết Lập đông, một tháng mới bắt đầu, và cũng với nhịp sống luyện thi thường nhật.
Tối hôm đó, đang mải mê luyện vẽ ký họa trong phòng tranh thì Sầm Thanh bước , đưa cho một chai nước:
"Nghỉ tay chút , tớ tin mới từ phía thầy giáo đấy."
vẫn ngẩng đầu lên, chỉ bâng quơ hỏi tin gì.
"Ngày mai chúng sẽ chuyển sang khách sạn bên cạnh để chuẩn cho kỳ thi thống nhất tỉnh."
Nghe đến đó, lập tức đặt b.út xuống. Sau khi xác nhận thông tin, liền kéo cô chạy về ký túc xá để thu dọn đồ đạc.
Chiều hôm , thầy giáo cho chúng tạm gác cọ vẽ để di chuyển sang khách sạn ngay sát vách. Phòng của Sầm Thanh ngay cạnh phòng . Trong thời gian , ngoại trừ giờ ăn và những trường hợp đặc biệt, chúng tuyệt đối phép ngoài. Vậy là mỗi ngày, chỉ quanh quẩn trong phòng khách sạn để vẽ và vẽ.
Sau ba ngày "giam " căng thẳng, cuối cùng chúng cũng đưa đến điểm thi để chính thức bước kỳ thi liên khảo. Thi xong, cả đám trở trung tâm. Thầy giáo cho chúng nghỉ ngơi vài ngày để xả . và Sầm Thanh cứ thế ườn trong ký túc xá, dù nghỉ nhưng lòng đứa nào cũng vẫn treo ngược cành cây.
Thời gian nghỉ ngơi trôi qua nhanh ch.óng, chúng tiếp tục lao phòng tranh để chuẩn cho kỳ thi riêng của các trường đại học (hiệu khảo). Đến cuối tháng, trung tâm mới chính thức cho chúng về nhà.
Vừa bước chân cửa, lao tới ôm chầm lấy , hết nắn vai xoa mặt xem con gái gầy . dở dở gọi một tiếng "Mẹ ơi!" thì bà mới chịu dừng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ma-toi-la-idol-noi-tieng/6.html.]
Cơm nước xong xuôi, hồi hộp màn hình máy tính, tay liên tục nhấn mới trang web để xem kết quả. Cuối cùng, điểm của cũng hiện . Tổng điểm ba môn cộng là 270, vượt xa mức điểm chuẩn sàn đến mấy chục điểm. nhảy dựng lên sung sướng, chạy tót khỏi phòng để báo tin mừng cho bố .
Đến khi bình tĩnh , mới sực nhớ và nhắn tin hỏi thăm tình hình của Chu An Cẩm. Cậu nhiều, chỉ gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình xác nhận đỗ. khẽ mỉm , gửi cho một câu chúc mừng chân thành.
14.
Đêm giao thừa năm , xem pháo hoa một .
Trong lúc chờ, tiện tay nhắn cho Chu An Cẩm một cái tin:
"Sắp pháo hoa , lát nữa tớ video gửi cho xem nhé."
Đợi vài phút vẫn thấy phía bên hồi âm, thầm nghĩ chắc là bận quá thôi. Khi những tiếng nổ đầu tiên x.é to.ạc màn đêm rộ lên rực rỡ, giơ điện thoại lên định thì màn hình bỗng nhảy một dòng tin nhắn:
"Quay ."
ngơ ngác đầu phía , để bất ngờ va một ánh mắt vô cùng quen thuộc.
Tiếng pháo hoa vẫn vang lên giòn giã ngay lưng, tiếng hò reo ăn mừng rộn rã khắp xung quanh. Thế nhưng, đôi tai dường như lịm , thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Cho đến khi bước qua đám đông ồn ào náo nhiệt, dáng vẻ sạch sẽ và đặc biệt của cứ thế hiện rõ mồn một mắt .
"Giao thừa vui vẻ, Hạ Nam."
ngây tại chỗ, lắp bắp:
"Chu An Cẩm... thật sự là đấy ?"
Chu An Cẩm đang đội mũ và đeo khẩu trang kín mít, đưa tay quơ quơ mặt trêu chọc:
"Sao thế, bất ngờ của tớ cho hình luôn ?"
Lúc mới hồn, kìm mà nhảy cẫng lên, cuống quýt xoay quanh :
"Aaaa!! là ! Cậu thực sự về !"
Chu An Cẩm cứ thế kéo qua kéo , bất lực. Những đóa hoa lửa lung linh nở rộ nền trời đen thẫm, âm thanh vang dội khiến ngày càng nhiều đường dừng chân chiêm ngưỡng. xoay ngang điện thoại, hào hứng ghi một đoạn video:
"Bây giờ là 12 giờ 06 phút sáng, cuối cùng cũng gặp Chu An Cẩm ! Chúng tớ còn đang cùng xem pháo hoa nữa đây !"
chuyển sang camera để màn pháo hoa cuối cùng. Khi những tia sáng cuối cùng lịm dần, Chu An Cẩm bất chợt , giọng nghiêm túc hẳn:
"Hạ Nam, nếu đỗ kỳ thi riêng của các trường đại học, thực hiện một nguyện vọng cho tớ đấy."
đặt điện thoại xuống, tươi rói :
"Được thôi! với điều kiện là đỗ cái nhé!"
Ánh mắt Chu An Cẩm đột nhiên trở nên kiên định:
"Tớ nhất định sẽ đỗ."
khẽ gật đầu. Sau khi xem xong màn pháo hoa, hai đứa cùng tản bộ về.