Trúc mã tôi là idol nổi tiếng

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Tết năm nay đến sớm, mới cuối tháng Một rục rịch khí năm mới .

 

Hôm ba mươi Tết, tháp tùng sắm sửa đồ đạc với l.ồ.ng đèn. Lúc ngang qua cửa hàng pháo hoa, sang hỏi mua một ít về đốt cho vui nhà vui cửa .

 

Bất giác, tâm trí hiện lên cảnh tượng cùng Chu An Cẩm nghịch pháo năm ngoái. Hai đứa cứ thế xổm đất, thì nhát gan nên cứ lải nhải:

 

"Chu An Cẩm, đừng đốt nữa, tớ sợ lắm."

 

Vừa , cái tay đang định hạ pháo xuống của Chu An Cẩm khựng một nhịp, ngay lập tức giơ lên, ngón cái tạch một phát nhấn bật lửa.

 

"Aaaa! Cậu dám!"

 

Chu An Cẩm châm ngòi xong liền ném pháo xa, nhe răng lém lỉnh:

 

"Lêu lêu, cứ đốt đấy, cho sợ c.h.ế.t khiếp luôn~"

 

Lúc đó chẳng màng hình tượng gì nữa, cứ thế vớ lấy mấy viên đá nhỏ chân ném túi bụi :

 

"Này thì đốt ! Cho chừa cái tội trêu tớ!"

 

Nghĩ đoạn, khẽ lắc đầu bảo thôi cần mua .

 

Về đến nhà, theo thói quen lướt Weibo một chút. Chu An Cẩm đăng một dòng trạng thái mới kèm theo tấm ảnh đang ăn tất niên cùng nhân viên trong công ty. Dưới phần bình luận, chính chủ còn tự để một dòng:

 

"Tiệc cuối năm, sắp tới là gặp nữa ."

 

thành thục chuyển sang nick phụ, lặng lẽ nhấn "thích" bài đăng đó của .

 

4.

Đêm giao thừa, Chu An Cẩm về.

 

khẽ tự giễu khi nhớ dòng bình luận đó. Có lẽ ý của là đám nhân viên sắp về quê ăn Tết, chứ chẳng sẽ về nhà.

 

vẽ vẩn vơ một lúc để g.i.ế.c thời gian.

 

Cứ thế, thức trắng đến tận 12 giờ đêm, canh đúng khoảnh khắc giao thừa cũng là để tự chúc mừng sinh nhật chính . Kim đồng hồ điểm 0 giờ, đăng xong dòng trạng thái lên vòng bạn bè thì tin nhắn của Chu An Cẩm cũng vặn nhảy đến:

 

"Sinh nhật vui vẻ nhé, Hạ Nam - cô bạn thanh mai nhất, nhất trần đời của tớ!"

 

Kèm theo đó là một khoản tiền chuyển khoản mừng tuổi.

 

nhận tiền, gửi cho một câu "Cảm ơn".

 

lúc , tiếng pháo hoa ngoài bắt đầu nổ vang rộn rã. thầm nghĩ, Chu An Cẩm chuyển khoản chúc mừng thế , chắc là... sẽ xuất hiện nữa .

 

5.

Sáng hôm tỉnh dậy, thấy phòng khách nhà ngập tràn bong bóng và ruy băng rực rỡ.

 

Bố đang lúi húi thổi thêm bóng bay, thấy con gái , bước tới dịu dàng bảo:

 

"Con tổ chức rình rang, nên bố chỉ mời dì Chu với mấy bạn thiết của con đến dự sinh nhật thôi."

 

khẽ gật đầu, trong lòng thực sự chấp nhận sự thật rằng Chu An Cẩm sẽ về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ma-toi-la-idol-noi-tieng/2.html.]

 

Tối đến, dì Chu cùng mấy dì hàng xóm sang chơi.

 

"Kìa, Hạ Nam lớn thế , càng ngày càng xinh đấy!"

 

Mấy dì vây quanh ngắm nghía một hồi trao quà. Dì Chu là cùng, dì khép cửa rạng rỡ:

 

"Nam Nam yêu quý! Dì mang cho con chiếc máy ảnh mà con ao ước nhất đây! Chúc mừng sinh nhật tuổi 17 của con nhé."

 

nhận lấy món quà và quên cảm ơn dì. Sau khi ăn bánh kem xong, xin phép ngoài dạo một lát trong khu chung cư.

 

lang thang đến khu vườn hoa nhỏ. Hồi còn bé, sinh nhật năm nào cũng cùng Chu An Cẩm đây chơi trốn tìm. Lúc đó tóm , còn dỗi bảo đáng ghét, mà giờ đây tất cả chỉ còn là những ký ức xa vời thể chạm tới.

 

Càng nghĩ càng thấy tủi , nước mắt cứ thế trào kìm . tìm một bậc thang đá thụp xuống, co chân , vùi đầu cánh tay mà nức nở.

 

Khóc vài phút, bỗng bên tai vang lên tiếng xì xèo của pháo hoa. Khác với loại pháo nổ thông thường, đây là loại pháo que đang cháy chậm rì rì. Để ảnh hưởng đến khác đang chơi, vội lau nước mắt định dậy rời .

 

ngay trong bóng tối, bỗng chạm một đôi mắt vô cùng quen thuộc.

 

"Chu An Cẩm!" – thốt lên kinh ngạc.

 

Chu An Cẩm bước gần, nhét một hộp quà tay :

 

"Sinh nhật vui vẻ, Hạ Nam."

 

vẫn hết bàng hoàng:

 

"Sao ở đây? Không đang ở công ty ?"

 

Chu An Cẩm khoanh tay n.g.ự.c, nhíu mày :

 

"Cậu mong tớ về đến thế cơ ? Tớ trốn ngoài để về với đấy nhé, uổng công tớ mất cả buổi chiều chọn pháo hoa."

 

"Thế sợ công ty phát hiện ? Hay là paparazzi chụp trộm?"

 

Chu An Cẩm câu hỏi của cho dở dở , tiến tới vỗ nhẹ đầu :

 

"Tớ đùa mà cũng tin thật ? Đương nhiên là tớ xin phép đàng hoàng . Còn đám săn ảnh giờ chắc cũng đang bận ăn cơm tất niên với gia đình thôi."

 

Nhìn mặt, cứ ngỡ đang mơ. Gương mặt nhớ nhung hàng nghìn hàng vạn , giờ đây cuối cùng cũng hiện bằng xương bằng thịt.

 

Nước mắt bắt đầu chực trào, sụp đổ, òa nức nở lao ôm chầm lấy Chu An Cẩm, nấc thành tiếng. Chu An Cẩm lúng túng vỗ về lưng , mặc cho nước mắt thấm ướt một mảng áo .

 

"Này... đừng mà, tớ chỉ đùa chút thôi..." – Cậu luống cuống.

 

sụt sịt đáp:

 

"Không ... tớ chỉ là nhớ quá thôi. Chu An Cẩm, tại ngôi gì chứ?"

 

Chu An Cẩm vòng tay che chở cho đầu , khẽ khàng dỗ dành:

 

"Tớ cho một sự bất ngờ thôi mà. Sau nhớ tớ thì cứ nhắn tin cho tớ, đừng giữ trong lòng, tớ nhất định sẽ trả lời ."

 

lí nhí đáp "" một tiếng nhỏ xíu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận