Trong Sinh Vào Ngày Đích Tỷ Muốn Bỏ Trốn
Chương 5
Sau đó, nhờ sự sủng ái của thái tử, ả gần như ngày nào cũng có thể về nhà.
Ngày nào ả cũng đòi hỏi trước mặt cha ta, hoặc là bán ta đi, hoặc là đánh c.h.ế.t ta.
Dưới sự đòi hỏi và tẩy não ngày này qua ngày khác của ả, ánh mắt cha ta nhìn ta cũng ngày càng khác lạ.
Cho đến ngày đó, trong cung đột nhiên có chỉ dụ, muốn triệu ta vào cung.
Lúc ấy, Tống Nhiễm vô cùng kinh ngạc.
"Sao trong cung lại triệu nàng ta vào cung chứ, một thứ nữ thấp hèn như vậy, sao xứng gặp mặt Đế Hậu?”
"Có phải nó đã gây ra chuyện gì bên ngoài không? Cha, đợi nó về, nhất định phải xử tử nó, con tiện nhân này để lại sẽ gây họa không lường!"
Cha ta cũng không hiểu rõ, nhưng vẫn phái người đưa ta vào cung.
Kiếp trước, ta đã đến hoàng cung không biết bao nhiêu lần, cũng coi như quen đường.
Trong ngự thư phòng, Đế Hậu ngồi ngay ngắn trên cao, một vị quý nữ ăn mặc lộng lẫy nhìn ta thật sâu, rồi bỗng dưng bật khóc.
"Hoàng thượng, hoàng hậu, đây là nữ nhi của tỷ tỷ ta, đôi mày, ánh mắt của nó rõ ràng giống tỷ tỷ ta như đúc!"
"Năm xưa, tỷ tỷ ta vì cứu hoàng thượng và hoàng hậu mà bị đám phản quân bắt đi, trên đường chạy trốn đã đ.â.m đầu vào đá, sống c.h.ế.t chưa rõ!"
"Ta đã mất bao nhiêu năm điều tra mới biết, tỷ ấy bị mất trí nhớ, bị phản quân bán cho bọn buôn người, rồi lại bị người Tống phủ mua về!"
"Hoàng thượng, hoàng hậu, xin hãy cho phép ta đưa đứa bé đáng thương này đi!"
Người trước mặt ta là thục mẫu, nhị tiểu thư đích xuất của Trấn Nam Hầu phủ.
*Thục Mẫu: Em gái ruột của mẫu thân
Kiếp trước, vào đúng thời điểm này, bà ấy cũng đã tìm thấy ta ở Đông Cung.
Lời bà ấy nói đều là sự thật, mẫu thân đã qua đời của ta là đại tiểu thư của Hầu phủ.
Lúc đó, phụ thân ta chỉ là một tên quan cửu phẩm nhỏ bé, căn bản không có cơ hội gặp mặt người nhà Hầu phủ.
Ông không quen biết mẫu thân, chỉ thấy người xinh đẹp nên đã mua về làm thiếp.
Mà mẫu thân ta, quả thực đã từng có ân cứu mạng với Đế Hậu.
Kiếp này, ta cũng không muốn vòng vo nữa, trực tiếp lấy ngọc bội mẫu thân để lại cho ta ra.
"Đây là di vật của mẫu thân ta, nếu người thật sự là thục mẫu của ta, xin hãy dẫn ta và mẫu thân, nhận tổ quy tông."
Thấy ngọc bội, thục mẫu khóc càng thêm đau lòng, ôm ta run rẩy hồi lâu.
Đế Hậu nhân từ, nể tình mẫu thân ta có ân cứu mạng, liền ban cho ta tước vị quận chúa ngay tại chỗ.