Trong Sinh Vào Ngày Đích Tỷ Muốn Bỏ Trốn

Chương 2

 

Cha ta lạnh lùng nhìn ả.

 

"Dù con có chết, xác cũng phải vào Đông cung cho ta!"

 

Nói xong, cha ta liền bước ra ngoài.

 

Tống Nhiễm tức giận, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống ta.

 

"Tống Lan Hi! Ta sẽ không tha cho ngươi!"

 

Ta vội theo ra, nhìn sắc mặt khó coi của cha, vẫn không nhịn được lên tiếng:

 

"Cha, tỷ tỷ nhất định là bị gã hát kép kia mê hoặc rồi, giờ này tình cảm của tỷ ấy với gã đang sâu đậm, nếu cha thật sự hại gã, chỉ sợ tỷ tỷ sẽ đoạn tuyệt tình cha con."

 

Hậu viện của cha ta có cả đống thiếp thất, nhưng số con cái sống sót trưởng thành lại rất ít.

 

Đương nhiên, dù có nhiều thiếp thất, cha ta cũng không hề sủng thiếp mà bỏ bê chính thất. Bao nhiêu năm nay, cha ta đối đãi với đám thứ thứ nữ chúng tôi đều rất hờ hững.

 

Thậm chí, ta còn chẳng có cơ hội nói chuyện với cha.

 

Mãi đến giờ, cha mới nhìn kỹ ta.

 

"Không ngờ, con lại có thể nghĩ đến nước này."

 

"Ta cũng không định g.i.ế.c gã hát kia, chỉ là dám trêu vào Nhiễm Nhiễm, xem ra kẻ này thật to gan."

 

"Vậy con nói xem, giờ nên làm thế nào mới phải?"

 

Ta khẽ hắng giọng.

 

"Thưa cha, cha cũng thấy rồi đấy, tỷ tỷ giờ đang không được bình thường, lại còn dám cãi lời cha vì gã hát kép kia.

 

Nếu thật sự trói tỷ ấy đến Đông Cung, mà tỷ ấy không muốn, đến lúc đó bệnh tình tái phát, làm tổn hại thể diện Tống gia ta thì chỉ là chuyện nhỏ, nếu đắc tội hoàng thất thì mới là đại sự!

 

Con thấy, trước hết nên mời vài đại phu đến bắt mạch cho tỷ ấy, giả vờ điều dưỡng thân thể, cho tỷ ấy uống chút thuốc an thần, ít nhất cũng phải qua được ngày thành hôn đã."

 

Cha ta rất hài lòng, gật đầu với ta.

 

"Ừm, trước đây ta không để ý đến con, không ngờ con lại hiểu chuyện như vậy."

 

Cha ta bước đi nhẹ nhõm hơn hẳn rồi rời đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận