lẽ kiếp vì vẫn còn sống, nên dù ả dung mạo giống , Hứa Mục cũng chỉ thỉnh thoảng liếc thêm vài cái chứ hề yêu chiều ả như kiếp .
Một tiểu cung nữ phận thấp kém, chứa nổi tham vọng bay lên cành cao?
Cho nên khi phát hiện ả lén mặc váy lụa và đội mũ phượng của , chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.
Vân nhi mặt cắt còn giọt m.á.u, quỳ phục đất ngừng dập đầu nhận :
"Nô tì thấy quần áo quá nên mới... xin Hoàng hậu nương nương thứ tội."
Ta dẫm lên tay ả, rút cây phượng thoa đầu ả xuống:
"Thứ , ngươi cũng xứng đeo ?"
Giống hệt kiếp , ả từng mắng con xứng công chúa.
Lần ả ôm đầy hy vọng đạp xuống bùn đen.
Ta dùng cây trâm gạch một đường lên mặt ả.
Ta dùng sức nhiều, nhưng vết m.á.u rướm đủ để ả sợ đến hồn siêu phách lạc.
Hứa Mục trông thấy cảnh đó. Vân nhi chạy quỳ chân :
"Xin Bệ hạ cứu mạng!"
Ả cố tình ngửa đầu, góc mặt nghiêng của ả quả thực giống hệt như .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Có thể là cực kỳ giống một "" khác.
Ta cũng chằm chằm Hứa Mục, mắt mang ý nhưng chạm đến đáy mắt, kèm theo đó là sự châm chọc lộ liễu.
"Hứa Mục, thấy nên xử trí tiện nhân thế nào?"
Lén mặc phượng bào, vốn là tội c.h.ế.t.
Vân nhi c.h.ế.t sớm như , từ từ hành hạ mới thú vị chứ.
Hứa Mục chạm ánh mắt , im lặng lùi hai bước.
“Sanh Sanh vui vẻ là .”
Ta liếc sân chầu trải qua một trận tuyết lớn ngày hôm qua, lúc cung nữ vẫn quét tước sạch sẽ, cả viện một mảnh trắng xóa đến nhức mắt.
Phải thêm chút màu sắc thì mới .
Ta đưa mắt hiệu cho tỳ nữ tâm phúc, nàng lập tức bưng một kiện váy lụa mỏng manh, thứ xiêm y dù là ngày hè khoác lên cũng thấy thanh lãnh, huống chi là giữa tiết trời đông giá rét căm căm .
“Mặc bộ váy , quỳ ở giữa sân ba canh giờ.”
Vân Nhi đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ như hoa lê dính hạt mưa:
“Hoàng hậu nương nương đây là ép c.h.ế.t nô tì ? Mặc bộ đồ mà quỳ một đêm giữa trời đông lạnh thấu xương, nô tì còn mạng để sống sót ?”
Ả mở miệng thì thôi, mở miệng kìm mà giáng cho một bạt tai.
Sau đó, gắt gao bóp c.h.ặ.t cằm ả:
“Yên tâm, chỉ một đêm thôi mà.”
Sẽ c.h.ế.t .
Tựa như đời , ả cậy thế công chúa mà lột bỏ áo choàng của con gái , nhốt con bé một viện hoang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-doi-lai-cong-dao/chuong-6.html.]
Tuyết rơi trắng trời, Yếm Nhi của co quắp trong góc suốt một đêm, khi phát hiện thì đông cứng đến xanh tím, suýt chút nữa là mất mạng.
Cho nên, ả cũng nên nếm trải một chút nỗi khổ mà con từng chịu đựng.
Không, như vẫn còn đủ.
Ta Vân Nhi, lúc ả đang phủ phục đất, trong mắt tràn đầy hận ý.
Vân Nhi c.h.ế.t.
Chỉ là cả đông cứng, dạo một vòng qua quỷ môn quan.
Suốt cả mùa đông ả ho khan dứt, gầy sọp trông thấy.
Nhìn ả như , lòng khỏi vui sướng.
“Sanh Sanh, nàng vẻ chán ghét Vân Nhi.”
Hứa Mục vì vui lòng mà vắt óc ít món đồ chơi lạ lẫm, nhưng nào cũng ngay mặt mà đập nát tất cả.
“Đây đều là sính lễ dành tặng cho con gái.”
Hắn thở dài, cầm chiếc trống bỏi tinh xảo đưa đến mặt .
“Con bé sẽ thích .”
Ta hất văng chiếc trống bỏi, mặc kệ thứ đó rơi xuống đất vỡ tan tành.
Đứa trẻ của sẽ thích thứ , càng thích kẻ tặng nó thứ – kẻ thậm chí xứng gọi là một cha.
Kiếp vì cung cầu phúc, xe ngựa đột nhiên nổi điên hất ngoài nên mới dẫn đến khó sinh.
Nay rõ kiếp nạn , tự nhiên sẽ dễ dàng dấn hiểm cảnh, khiến cả và con đều lâm nguy hiểm.
Ta , thì Hứa Mục nhất định .
như dự đoán, hất văng khỏi xe ngựa đổi thành Hứa Mục.
Hắn chỉ thương nhẹ, về cung chạy thẳng tới điện Phượng Nghi của .
Hắn đưa cổ tay trầy xước , giống như một kẻ vô đòi tự tay bôi t.h.u.ố.c cho .
“Sanh Sanh, mỗi khi thương, nàng đều đích chăm sóc .”
Trong mắt thoáng chút u oán.
Ta buông công việc may vá tay xuống.
Y phục cho con sắp thành , thể để m.á.u của vấy bẩn lên đồ của con .
Ta chê bẩn.
Đứa trẻ cũng sẽ thích.
Ta chằm chằm vết thương cổ tay , còn vẻ châm chọc mà đột ngột đổi thái độ, lấy khăn lau nước mắt:
“Hứa Mục, nay sắp lâm bồn, ngửi nổi bất kỳ mùi vị khó nào, đặc biệt là mùi m.á.u quá tanh. Chàng để trong lòng, mà còn bắt tự tay bôi t.h.u.ố.c cho ?”
Ta đầy vẻ ủy khuất, khóe mắt lăn dài hai giọt lệ.
Hứa Mục lập tức hoảng hốt, luống cuống lau nước mắt cho , nhưng thấy đẩy tay , chỉ đành vội vàng tự lau vết thương của nhẹ giọng dỗ dành:
“Là sai, quên mất Sanh Sanh bây giờ thể thấy m.á.u.”
Lời xin của thốt chân thành khôn xiết.