TRỌNG SINH: ĐÒI LẠI CÔNG ĐẠO

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Mục cầm trong tay một chiếc trâm gỗ:

“Sanh Sanh, đây là cây trâm tự tay điêu khắc cho nàng. Để cài lên cho nàng nhé?”

Giọng điệu của cực kỳ dịu dàng.

Tình ý sâu đậm, bao giờ che giấu.

Nếu gây bao tổn thương cho con , nhất định sẽ vì yêu mà sinh hận như thế .

Hắn yêu , nhưng hận con của , cuối cùng còn khiến con bé c.h.ế.t.

Cho nên khi thấy chiếc trâm gỗ một nữa, trong lòng trào dâng cơn giận thể kìm nén.

Kiếp , Yếm Nhi phạt xong, lóc lén chạy cung điện của .

Con bé thấy chiếc trâm gỗ bàn trang điểm.

Trẻ nhỏ vốn tính hiếu kỳ, con bé liền cài cây trâm lên b.úi tóc của .

Kết quả Hứa Mục bắt gặp.

Hứa Mục dắt tay Niệm Thận, thần sắc đang ôn hòa, nhưng khi chạm đến bóng dáng Yếm Nhi, ánh mắt liền hóa thành băng lạnh.

Một nỗi đau thấu xương...

c.h.ế.t, vẫn khỏi rùng .

Hứa Mục nhẫn tâm đẩy ngã Yếm Nhi xuống đất.

Hắn đoạt lấy cây trâm, giọng điệu ác độc:

“Cái thứ tai họa như ngươi, tư cách gì mà cài cây trâm !”

Yếm Nhi ngơ ngác .

Con bé chỉ thể đất , miệng gọi mẫu hậu.

Sau đó, con bé trơ mắt Hứa Mục tự tay cài chiếc trâm vốn thuộc về lên tóc của Niệm Thận.

“Ngươi nhớ cho kỹ, đời ngươi tư cách chạm bất cứ thứ gì của Sanh Sanh!”

Hứa Mục lời cay độc như d.a.o cắt.

Trong mắt lấy một chút tình phụ t.ử nào.

Yếm Nhi của tối hôm đó lớn.

Đó là đầu tiên con bé nhận :

Phụ hoàng của hóa hận đến .

Giờ đây gặp cây trâm , còn cảm động như kiếp nữa.

Chỉ ... hận thù ngút trời.

Hứa Mục nhận sự biến hóa trong cảm xúc của , vẫn dịu dàng, thậm chí còn đưa bàn tay đầy những vết xước do điêu khắc gỗ mặt :

“Sanh Sanh, nàng nhất định bảo quản thật cây trâm nhé. Nhìn xem, tay đều thương tổn thành thế .”

Ta đón lấy cây trâm, đặt trong lòng bàn tay kỹ:

“Nếu điêu khắc thì hà tất thứ xí thế để tự bêu ?”

Ta chằm chằm , bỗng nhiên bật thành tiếng:

“Hứa Mục, cây trâm thật sự .”

Dứt lời, ngay mặt , dùng hết sức lực bẻ gãy cây trâm gỗ .

Chúng là phu thê từ thuở thiếu thời, dành cho muôn vàn nhu tình, cũng bao giờ nặng với một lời.

Phu thê cầm sắt hòa hợp, triều đình ai .

Đây là đầu tiên, tát mặt mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-doi-lai-cong-dao/chuong-3.html.]

Cây trâm dày công điêu khắc bẻ gãy, nụ mặt Hứa Mục lập tức đông cứng .

Hắn đại khái là tài nào hiểu nổi vì như .

“Sanh Sanh, nàng chê cây trâm ?”

Hứa Mục cẩn trọng mở lời hỏi han. Hắn bằng ánh mắt vẫn đong đầy tình cảm.

trong đầu hiện lên từng thước phim chậm về việc đẩy con ngã xuống đất, con bé sợ hãi lóc mà che chở một đứa trẻ khác lòng.

Đau quá.

Ta siết c.h.ặ.t mảnh trâm gãy.

Cái vật từng mang nhục nhã vô tận cho con gái , những mảnh vỡ đ.â.m đầu ngón tay, nỗi đau nhói luôn nhắc nhở :

Đừng bao giờ quên nỗi nhục .

“Sanh Sanh, tay nàng thương .”

Hứa Mục thấy m.á.u rỉ từ tay , liền hoảng loạn thôi.

Hắn nắm lấy tay nhưng né tránh.

Chiếc trâm gỗ dính m.á.u nắm c.h.ặ.t.

Khi Hứa Mục nữa tiến gần, mảnh trâm gãy đ.â.m thẳng lòng bàn tay .

Sự biến cố đột ngột khiến chính Hứa Mục cũng sững sờ tại chỗ.

Ánh mắt mang theo sự dò xét và khó hiểu.

Những cung nữ, thái giám hầu hạ bên cạnh đều cúi gằm mặt xuống.

Bọn họ thấy rõ mồn một: Ta là cố ý.

“Đau ?”

Ta nhẹ giọng hỏi .

Hứa Mục nhíu mày, môi mấp máy cuối cùng chậm rãi lắc đầu:

“Không đau, Sanh Sanh. Ta chỉ nghĩ chắc do nàng đang m.a.n.g t.h.a.i nên tâm tình thất thường, nếu nàng thấy thoải mái hơn thì cứ đ.â.m thêm vài cái cũng .”

Bộ dạng thâm tình chân thành ...

Nếu từng tận mắt thấy khinh nhục con gái thế nào, lẽ cam tâm tình nguyện theo cả đời.

Đáng tiếc, đời "nếu như".

Hắn , liền chiều theo ý .

Ta nắm c.h.ặ.t mảnh trâm, rút đ.â.m mạnh lòng bàn tay .

Lặp lặp , m.á.u tươi đầm đìa.

Lúc , thấy thật điên cuồng.

Giống như chỉ cách , mới thể đứa con đáng thương của báo thù.

Hứa Mục đột ngột bắt lấy tay , vẫn mang vẻ ôn nhu đó, gắt gao giữ trong lòng khiến thể nhúc nhích:

“Sanh Sanh, nàng nên về cung nghỉ ngơi thôi.”

Bàn tay của vuốt nhẹ qua phần bụng nhô lên của .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Không là ảo giác , nhưng khi chạm , bụng của liền đau đớn khó nhịn, kèm theo một nỗi hoảng hốt vô cớ.

Trong điện Phượng Nghi.

Ta nghiêng giường, thái y bắt mạch xong:

“Hoàng hậu gần đây ưu tư quá nặng, trải qua đại bi đại hỉ trong thời gian ngắn, nên long t.h.a.i mới định.”

Hứa Mục chẳng màng đến bàn tay vẫn còn đang chảy m.á.u, liếc một cái, tầm mắt chậm rãi dừng bụng :

“Đứa trẻ ... liệu hại đến Hoàng hậu ?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận