TRONG NGÀY KỈ NIỆM KẾT HÔN, CHỒNG ÔM THANH MAI CỦA ANH TA TRƯỚC MẶT TÔI

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Trần Mạn Linh lập tức sáng lên, bật dậy chạy ngoài!

 

Mẹ chồng nhịn tức giận, đó .

 

“Con con xem, ! Đó là chồng con đấy!”

 

“Mẹ yên tâm, là chồng con, thoát khỏi lòng bàn tay con .”

 

Mẹ chồng thở dài, đầy bất lực.

 

Còn Trần Mạn Linh thì tủi vô cùng, Thẩm Mục.

 

“A Mục…”

 

Sắc mặt Thẩm Mục đen đến mức như sắp nhỏ nước.

 

Anh vỗ nhẹ tay cô kéo cô .

 

Vừa bước lập tức gây sự với .

 

“Tuyết Phi Nhiễm, em bắt nạt cô !”

 

“Ai dám bắt nạt cô ?”

 

Mẹ chồng lên tiếng.

 

“Thẩm Mục, con rõ cho !”

 

“Hôm nay là tiệc gia đình. Chuyện hôm qua ầm ĩ như .”

 

“Hôm nay nếu nhờ Nhiễm Nhiễm, con nghĩ con còn thể yên ?”

 

5

 

Mẹ chồng tức đến mức chỉ hận rèn sắt thành thép.

 

“Sáng sớm điện thoại bố con mấy ông chú với đối tác gọi cháy máy !”

 

“Họ còn tưởng con ngoài nuôi tiểu tam, nhà chúng sắp đổi con dâu!”

 

“Con chuyện đùa!”

 

“Nếu dự án thất bại, về bố con lột da con mới lạ!”

 

“Còn cô Trần!”

 

Mẹ chồng đầy vẻ chán ghét Trần Mạn Linh.

 

“Nếu hôm qua gây chuyện lớn như , nghĩ cô đừng tới nữa.”

 

Trần Mạn Linh lập tức hạ nhỏ nhẹ.

 

“Bác gái, cháu chỉ tới xin thôi. Hôm qua là cháu hiểu chuyện, cháu sai .”

 

“Biết sai thì mời về . Sau việc gì thì đừng tới nữa!”

 

Lời chồng khiến Thẩm Mục vui.

 

“Mẹ, Mạn Linh ở trong nước nhiều bạn bè, cô chỉ là…”

 

“Vậy thì bám lấy chồng khác ?”

 

“Thẩm Mục, lên thư phòng . Bố con đang đợi con đó.”

 

“Cô Trần, giữ cô nữa, mời về cho.”

 

Mẹ chồng trực tiếp đuổi khách.

 

Dù Thẩm Mục vui thế nào cũng thể mất mặt mặt .

 

Cho nên chỉ thể vỗ nhẹ lên vai Trần Mạn Linh.

 

“Em về , tìm em .”

 

Trần Mạn Linh hết cách, chỉ đành rời .

 

Còn Thẩm Mục cũng gọi lên lầu.

 

Không bố chồng gì với , chỉ lúc ăn cơm, sa sầm mặt, nhưng vẫn tự giác gắp thức ăn cho .

 

Thẩm Khanh bên cạnh : “Bên ngoài đều đồn quan hệ hai lắm, bây giờ xem cũng tệ.”

 

Thẩm Mục gật đầu: “Ừ, đừng tin mấy lời linh tinh bên ngoài.”

 

Thẩm Khanh như như .

 

Thẩm Mục gắp cho một miếng bánh giòn dầu đậu phộng, xong khỏi nhướng mày, chỉ gạt món đó sang một bên.

 

Sắc mặt trầm xuống: “Sao ? Ghét bỏ ?”

 

Thẩm Khanh , cầm thìa gạt miếng bánh giòn dầu đậu phộng đó bát .

 

“Cô dị ứng đậu phộng, ?”

 

Thẩm Mục lập tức ngẩn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-ngay-ki-niem-ket-hon-chong-om-thanh-mai-cua-anh-ta-truoc-mat-toi/4.html.]

“Xin , quên mất. Em ăn tôm , em thích ăn món nhất mà.”

 

Thẩm Khanh bật .

 

“Thẩm Mục, bình thường quan tâm vợ nhiều hơn. Cô thích ăn tôm, món cô thích là cá quế.”

 

Thẩm Khanh gắp cho một miếng cá.

 

“Cảm ơn chị.”

 

“Khách sáo gì chứ!”

 

Thẩm Mục nổi nữa, khẽ ho một tiếng : “Không ngờ chị còn hiểu vợ em hơn cả em!”

 

“Đương nhiên , chị với Nhiễm Nhiễm là bạn cùng trường, nghiệp cùng một trường. Trước đây ở hội sinh viên, bọn chị còn là cộng sự.”

 

Mặt Thẩm Mục xanh mét.

 

bóc một con tôm đặt đĩa của Thẩm Khanh.

 

nhớ chị thích ăn tôm tỏi băm nhất.”

 

Chúng .

 

Thẩm Mục bên cạnh với gương mặt khó coi.

 

Sau bữa cơm, đưa về.

 

Trên đường, hỏi : “Trước đây em và Thẩm Khanh như ?”

 

“Bình thường thôi, nhưng bây giờ là một nhà, đương nhiên hòa thuận với .”

 

Thẩm Mục cho là đúng.

 

“Em đừng quên, gia đình như chúng tình em, nhưng nhiều. Huống chi từ nhỏ chị với .”

 

Trong lòng hiểu rõ.

 

Anh đang ghen tị vì năng lực của Thẩm Khanh quá nổi bật.

 

Hồi nhỏ, Thẩm Khanh cũng từng bồi dưỡng như thừa kế gia tộc.

 

Đáng tiếc gặp , đó đẩy nước ngoài.

 

Đến khi cô trở về thì thứ đổi, tất cả đều Thẩm Mục lấy mất.

 

Trong tập đoàn, cô dựa nỗ lực của chính từng bước leo lên.

 

Bây giờ Thẩm Mục càng ngày càng căng thẳng, chỉ sợ Thẩm Khanh cướp mất vị trí của .

 

năng lực của Thẩm Khanh đúng là mạnh.

 

Đặc biệt là khi thấy và cô thiết như .

 

6

 

vỗ nhẹ .

 

“Anh yên tâm, với Thẩm Khanh thể nào !”

 

Lúc mới yên tâm.

 

câu tiếp theo của là, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, bất cứ chuyện gì cũng bất biến.

 

Trước lợi ích, và cô thể biến chiến tranh thành hòa bình.

 

Chỉ là Thẩm Mục vẫn luôn hiểu.

 

Lúc giao lộ phía , xe của Trần Mạn Linh hình như gặp vấn đề.

 

nhướng mày.

 

Thẩm Mục trực tiếp dừng xe, chạy tới bên cạnh Trần Mạn Linh.

 

Không bọn họ gì, Trần Mạn Linh kéo nhẹ tay áo .

 

Trên mặt Thẩm Mục đầy vẻ dịu dàng, đó là vẻ mặt từng thấy.

 

Đương nhiên, cũng từng để lộ bất kỳ chút dịu dàng ngọt ngào nào với .

 

Một lát , Trần Mạn Linh thấy tới.

 

“Xin cô Tuyết, xe của hỏng , cô ngại cho nhờ một đoạn chứ?”

 

“Ngại chứ!”

 

Lời khiến cô sững .

 

Thẩm Mục cũng tới.

 

“Chẳng lẽ em để cô một ở đây? Tuyết Phi Nhiễm, em chút lòng thương nào ?”

 

“Anh hiểu lầm . Ý thể ở đây với cô , lái xe của . Như cũng cần lo nữa.”

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận