Bùi Chước đổ nước tương nồi, bưng thức ăn . Đều là thanh niên trai tráng 20 tuổi, đĩa bắp cải trắng lèo tèo vài miếng nhanh ch.óng hai đôi đũa gắp sạch còn một lá.
Ăn xong, Bùi Chước bắt đầu trải chăn đất. Ở nhờ nhà , ngủ giường, Bùi Chước ngủ đất. Đây là quy tắc đặt cho .
Thế nhưng nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện cổ áo mở tung một nửa. Tuy thêm thứ gì kỳ lạ, nhưng lưng một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp xa lạ áp sát . Mà eo còn thêm một cánh tay rõ nguồn gốc đang ôm c.h.ặ.t lấy.
Bùi Chước chẳng leo lên giường từ lúc nào. Anh nhắm mắt, trông như vẫn còn đang ngủ say, chẳng là mộng du là vệ sinh nửa đêm nhầm đường.
Có một sống sờ sờ trong lòng, mà Bùi Chước chẳng chút cảm giác lạ lẫm nào, cứ thế ôm lòng. Đàn ông với đàn ông ôm ngủ, chuyện cũng quá kỳ quặc . vốn chỉ là nhờ vả , chứ ...
Tai đỏ ửng lên, định đẩy xuống giường. Bùi Chước tưởng định chạy, theo thói quen kéo mạnh lòng. Động tác thuần thục như hàng vạn , trong cơn mơ còn lầm bầm: "Đừng chạy, để ..."
Hơi thở gáy nóng rực, những ngón tay thuôn dài vết chai mỏng men theo gáy xuống. theo bản năng rùng một cái động tác của : "Anh giở trò lưu..."
còn kịp phát tiếng, một ngón tay của Bùi Chước đặt lên cằm , khuấy động khoang miệng. Anh cưỡng ép xoay mặt , thậm chí thấy rõ sợi chỉ bạc dính tay . Mùi t.h.u.ố.c lá khoảnh khắc đó xâm chiếm não bộ .
Ngón tay út của vì mùi t.h.u.ố.c lá kích thích mà co quắp . Cái tên , dám lén lút hút t.h.u.ố.c lưng ! trừng mắt , hận thể băm vằn .
Bùi Chước nhận ánh mắt g.i.ế.c của , chỉ nhận thấy động đậy nữa, tưởng là thỏa hiệp, càng nước lấn tới, hôn mạnh thêm mấy cái: "Thơm quá..."
Anh khựng , một nữa lẩm bẩm: "Sư phụ..."
4
Bùi Chước giống như một con yêu tinh nam chuyên hút tinh khí khác . Sáng sớm tỉnh dậy, mặt hiện lên hai quầng thâm mắt, còn tinh thần của Bùi Chước thì đến mức dư thừa. Chỉ đến khi ném cái quần đùi đầu , mới chịu ngoan ngoãn lời.
Bước lớp học, theo thói quen để sách hàng ghế đầu bên xuống. Sách còn kịp đặt lên bàn, một viên giấy nhỏ từ phía ném trúng gáy , rơi xuống đất.
Phía truyền đến mấy tiếng cợt: "Chẳng là học lắm ? Hóa cũng chỉ là một con nợ nghèo kiết xác."
hề nổi giận, chỉ bình thản nhặt viên giấy lên, vứt thùng rác bên cạnh. Những lời mỉa mai ác ý là thoáng qua, mà nó đồng hành cùng suốt phần lớn quãng đời thiếu niên. Chỉ khi giáo viên ở đó, bọn họ mới thu một chút.
Sau lưng ai đó đẩy mạnh một cái khiến lảo đảo, vô thức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
"Nói mày đấy! Quý Thanh! Chừng nào mới trả tiền? Đòi nợ náo tới tận trường kìa! Không thấy hổ ?"
Những kẻ phía kiêng nể gì. Chẳng ai tay , một chất lỏng dính dính từ đầu đổ xuống. Chất lỏng mang theo mùi hôi hám chảy đầy mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tro-ve-thoi-hoc-sinh-cua-nguoi-vo-dien-phe-xinh-dep/3.html.]
Bên ngoài tiếng ai đó cố ý ho khan hai tiếng: "Giáo viên sắp đến kìa! Các còn mau !"
Đám đông náo loạn phía lập tức giải tán. Cậu đàn em lên tiếng giải vây chạy , cạnh , trong lòng còn ôm mấy cái bánh bao nóng hổi: "Đại ca! Em mang bữa sáng cho , ăn ?"
dùng giấy lau vết bẩn mặt, ngay cả một ánh mắt cũng thèm , lạnh lùng từ chối: "Không cần."
Đám phía nhịn nhạo: "Lục Tắc! Nhìn kìa, Quý Thanh thèm đoái hoài đến mày , đừng 'liếm cẩu' nữa."
Lục Tắc định tranh cãi, giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay . Tiếc là đám phía sắc mặt mà thu tay: "Tao Lục Tắc..."
đột nhiên kẻ lên tiếng. Ánh mắt sắc lẹm đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giao phong trong trung. Gã thanh niên trải sự đời chấn động đến mức giật một cái: "Thật là tà môn, thế mà dọa."
Hắn lầm bầm c.h.ử.i thề một câu, nhưng dám tiến lên nữa.
"Náo loạn cái gì đấy hả?"
Lần là giáo viên thật sự đến . Ánh mắt sắc sảo quét qua một vòng quanh lớp, cả phòng học lập tức im phăng phắc như gà gỗ. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng : "Quý Thanh, giờ học đến văn phòng gặp một chuyến."
Trong văn phòng giáo viên nào khác, chẳng là sắp xếp là trùng hợp. Cô giáo gì khác: "Em Quý Thanh, cô thành tích của em , nhưng em cũng đấy, ở cái xã hội , thành tích là tiêu chuẩn đ.á.n.h giá duy nhất. Tiền đề để sinh tồn trong xã hội là gây rắc rối cho khác, gây rắc rối cho nhà trường..."
ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa
Nói đến nước , thực cần thêm nữa. ôn hòa cúi chào cô giáo: "Em sẽ gây thêm rắc rối cho trường ạ."
Ra khỏi cổng trường, dùng giấy lau giọt m.á.u cuối cùng trán. Không ngờ vẫn để Bùi Chước tinh ý phát hiện : "Bị thương hả?"
Anh nhíu mày trán : "Ai ?"
phiền vì chuyện , lạnh nhạt rút tay : "... Tự va thôi, vết thương lớn."
Thấy ý bao biện, Bùi Chước hỏi thêm nữa. Chỉ là qua ngày hôm , trong cặp sách của xuất hiện thêm một món đồ lạ lẫm. Đó là một cái máy nhắn tin loại nhỏ, kẹp quai cặp như một món đồ trang trí.
để ý thấy sợi dây chuyền vàng cổ Bùi Chước biến mất. Bùi Chước vén mái tóc ngắn của lên, móc cái máy nhắn tin cho , cúi đầu cảnh cáo bên tai:
"Có chuyện gì thì gọi máy nhắn tin tìm . Vợ ơi, kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột với em . Thay vì để em kẻ khác ức h.i.ế.p, ngại để em 'bíp bíp bíp' —"
"Hừ..." với ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, thấu cả vẻ chột đang trào dâng trong lòng . Ngón tay từ n.g.ự.c trượt xuống, trượt thẳng đến đũng quần của Bùi Chước, lặng lẽ mấp máy môi:
"Anh thể thử xem."