Biết đ.á.n.h , cũng chẳng buồn tranh cãi nữa. Xoay một cái, đóng sầm cửa .
Dưới khe cửa chẳng từ lúc nào ai đó nhét một tờ giấy nhỏ. Tờ giấy nhăn nhúm, những chữ bằng m.á.u đó trông thật rợn :
【Quý Thanh, cha nợ con trả. Nếu mày còn lấy tiền , đừng trách em tụi tao kéo đến tận cửa đòi . Đến lúc đó thì còn là chuyện vài vạn tệ nữa !】
nhíu mày, thuần thục châm lửa đốt tờ giấy . Leo lên giường, trằn trọc mãi ngủ . Ngồi dậy ngoài, cái gã cao lớn Bùi Chước đó vẫn còn ở cửa. Anh che ô, nước mưa theo mặt trượt xuống mặt đất.
Chẳng hiểu vì , trong đầu hiện lên tiếng thở dốc trong nước ẩm ướt ... Thân thủ của thực sự ! Lúc hôn , chạm những múi cơ cứng cáp bụng , là dấu vết của việc luyện tập thường xuyên suốt nhiều năm.
Đó là sự tàn nhẫn toát từ tận xương tủy của địa vị. Có ở đây, lẽ sẽ bớt ít rắc rối.
đẩy cửa . Bùi Chước vốn đang cúi đầu quanh quẩn, thấy , mắt liền sáng rực lên: "Vợ ơi, em..."
khoanh tay n.g.ự.c, ở vị trí cao, thong thả nhếch môi với : "Nghe , là vợ của ?"
3
ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa
Sống chung với mấy ngày nay, mới phát hiện Bùi Chước vốn dĩ là kẻ ngốc, mà đơn giản là... não bệnh.
Ngoại trừ việc cực kỳ bám , về cơ bản vẫn thể tự chăm sóc bản . đặt quy tắc cho Bùi Chước: Không đ.á.n.h ẩu đả, vi phạm kỷ luật, chuyện gì đợi về mới tính.
sự thật chứng minh, quy tắc chẳng bao giờ xích một con ch.ó dại.
đang ở trong bếp xào hai món ăn, hương dầu thơm nồng dần lan tỏa, thì thấy ngoài cửa tiếng gõ. gọi một tiếng "Bùi Chước", thấy ai thưa. mới sực nhớ sai mua nước tương .
mở cửa, thấy ba gã du côn đang đó. Theo bản năng, định đóng sầm cửa , ngờ tên cầm đầu hung thần ác sát nhanh tay chặn cửa. Hắn mang theo bộ dạng lưu manh, phát huy triệt để khí chất đại ca:
"Này, em thấy lão... đại, ừm… dâu của bọn ?"
Chẳng vì lý do gì, ánh mắt đột nhiên trở nên "trong sáng" lạ kỳ, nuốt nước miếng một cái, ngay cả lưng cũng vô thức thẳng thêm vài phần.
khàn giọng, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt: "Tìm Bùi Chước hả?"
Tên cầm đầu còn đang bàng hoàng, thì tên đàn em lanh lợi phía vội tiếp lời : "Dạ... đúng đúng đúng, bọn em quen Bùi Chước."
Nghĩ bụng chắc là nhà của Bùi Chước tìm đến . Nuôi quân ba năm, dùng trong một giờ, chẳng đợi Bùi Chước về thể đòi thêm một khoản tiền cơm đây. Tiếc thật.
thầm tiếc nuối ba bọn họ, đến mức khiến cả ba thấy nổi gai ốc: "Các ... nhà đợi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tro-ve-thoi-hoc-sinh-cua-nguoi-vo-dien-phe-xinh-dep/2.html.]
Nói bếp. Ba gã du côn bên ngoài đùn đẩy một hồi mới dám khoác vai , bộ tịch nhà. bếp bật lửa. Ba tên đó thành thật chút nào, cứ trốn ngoài cửa phòng bếp quan sát , thì thầm to nhỏ.
vốn thính giác , những lời đó sót chữ nào lọt tai:
"Vãi thật, dâu của 10 năm hả? Tao mơ cũng dám nghĩ tới, dâu ngày xưa là học thế ."
"Đừng là mày, ai mà ngờ cái thư sinh thể ngậm băng đạn, đạn nã s.ú.n.g cơ chứ?"
"Anh dâu bây giờ ngoan ghê! Chẳng giống chút nào với vị 'Ngọc diện La Sát' một chai bia thể đập nát đầu ."
đặt xẻng xuống, đầu . Ba cặp mắt vốn đang hóng hớt lập tức trở nên "trong sáng và lương thiện".
nghĩ thầm: Hóa là quen cái Bùi Chước thiệt. bọn họ bệnh ? Nhìn cứ như cùng một phòng bệnh tâm thần trốn .
Vì dự tính khách nên chỉ xào hai món đơn giản. Nếu đột nhiên thêm ba cái miệng ăn nữa thì e là đủ. Đang lúc phân vân nên xào thêm món gì và liệu tiền sinh hoạt tháng đủ , thì bên ngoài vang lên tiếng của Bùi Chước:
"Quý Thanh, về — đm, các ở đây?"
Anh khựng , vẻ thể tin nổi: "Các c.h.ế.t hả?"
Bên ngoài vang lên một trận hỗn loạn: "Đại ca!"
"Đại ca, đều c.h.ế.t cả , chắc chắn là xong đại sự mà!"
"Đại ca, yên tâm , bọn em tóm gọn cả ổ , hi hi..."
"Hi hi cái mã cha mày ! Các gì vợ đấy chứ?"
để ý tiếng động bên ngoài, chỉ mải chằm chằm nồi cơm, tính toán tiền nong. Túi tiền eo hẹp, thực sự thể xào thêm món nào nữa.
Còn kịp quyết định thì Bùi Chước xông . Anh cao tới một mét tám mươi chín, tay cầm nửa chai nước tương, chạy đến thở hổn hển. Phía là ba gã du côn mặt mày ỉu xìu. Bị Bùi Chước túm lấy gáy như túm cổ mèo, một tên thành thật giải thích với :
"Anh dâu, bọn em cố ý quấy rầy và đại ca , chỉ là đến chào hỏi một tiếng thôi, bọn em ngay đây."
Mấy gã đó lảm nhảm một tràng dài, nhưng tai chỉ còn : "Bla bla... ... chúng em ... cố ý quấy rầy... bla bla... ngay đây."
cầm vá, im lặng một lúc: "Vậy... giữ các ăn cơm nữa nhé?"
Ba , lập tức gật đầu như giã tỏi. Dưới ánh mắt u ám của Bùi Chước, bọn họ tháo chạy còn nhanh hơn thỏ.