4.
Bình luận lập tức bùng nổ.
[Anh xa mà tay vẫn nắm chân thế ?]
[Vừa còn lén chạm thử một cái, chắc sợ đau nên nhíu mày, bây giờ giả vờ mạnh miệng.]
[ là em , một miệng cứng, một giả vờ kiềm chế.]
trả lời, khiến Diêm Nhược Bách càng khó chịu.
“Cô thật sự định ngoài ăn ?”
đảo mắt một vòng.
“Làm xong phần , nấu cơm .”
Không khí lập tức yên lặng. Anh trừng mắt .
“Cô cái gì? nấu cơm cho cô? từng bếp nấu ăn!”
thèm để ý, bắt đầu tên món: “Tôm kho, cá hấp tỏi, canh thanh…”
Sau vài điện giật, Diêm Nhược Bách nghiến răng dậy về phía bếp.
“ , ăn rau mùi với hành.”
Nhìn bóng lưng bước bếp, quên nhắc thêm:
“Không ăn thì cũng ăn.”
Từng món ăn bưng lên bàn, tâm trạng lên ít.
“Không ngờ tay nghề của , còn ngon hơn nhiều nấu lâu năm. nấu ăn từ nhỏ mà vị cũng ngon thế .”
gắp một miếng, tiếc lời khen. Diêm Nhược Bách cứng vài giây, đó lập tức bưng đĩa cá .
“Cá chín, .”
tiếp tục ăn, bình luận đến phát điên.
[Rõ ràng là cố ý bỏ rau mùi để trả thù, giờ thấy áy náy .]
[Nam phụ từ nhỏ quen chiều chuộng, ngay cả cầm vá cũng quen, chắc từng chịu nhiều uất ức lắm.]
Khi Diêm Nhược Bách mang cá nữa, ăn gần xong.
“ xong , trừng phạt nữa chứ?”
Anh đầu mấy , phẩy tay.
“Không . Mau dọn dẹp , bạn trai sắp tan .”
Anh dường như chọc tức đến bật .
“ là vô tình thật đấy, Tô Thanh Vãn. Cô chuyện với giống như gọi ch.ó .”
Bình luận ồn ào.
[Cho nữ chính ch.ó cũng xứng, nhà còn chẳng thèm nuôi.]
5.
Khi Chu Kỳ về đến nhà, Diêm Nhược Bách vẫn đang trong bếp hâm phần thức ăn xong. Chúng còn kịp ăn xong, điện thoại của Chu Kỳ vang lên.
“Xin , Thanh Vãn.” Anh , nhíu mày.
“Nhược Bách việc gấp tìm . Tối nay thể sẽ về muộn. Bộ đồ em mua… tối mai sẽ mặc cho em xem, coi như bù.”
Tai Chu Kỳ đỏ, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
luôn thích dáng vẻ của , thanh lãnh như tiên nhân, mang chút cấm kỵ khiến kéo xuống khỏi bệ cao.
“Đi , em chờ .”
Sau khi rời , điện thoại nhận tin nhắn từ Diêm Nhược Bách. tức giận, ngược còn chút cảm kích.
Nếu nhờ , Chu Kỳ chắc chắn sẽ chịu mặc loại quần áo đó.
trả lời. Trong lòng âm thầm mong chờ buổi tối.
sớm lấy quần áo Chu Kỳ , đặt gọn gàng giường.
Cho đến khi trời tối hẳn, chuông cửa mới vang lên.
vui vẻ chạy mở cửa.
Sau đó… sững tại chỗ.
Ánh mắt của mặt từ gương mặt chậm rãi trượt xuống cổ, tiếp tục xuống thấp hơn…
6.
Sau đó, thấy một cảnh tượng buồn kỳ quái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tranh-gianh-cong-luoc-nu-chinh/phan-3.html.]
Diêm Nhược Bách dùng một tay che mắt , tay còn đỡ Chu Kỳ đang say khướt. Mặt đỏ đến mức sắp nhỏ m.á.u.
Chu Kỳ thì dựa , ánh mắt mơ hồ, thấy liền nhào tới.
“Thanh Vãn…”
còn kịp phản ứng, vòng tay ôm lấy .
Diêm Nhược Bách cuối cùng cũng buông tay che mắt, sắc mặt ngày càng khó coi.
“Bình thường cô đối xử với em như ? Cái cách của cô… khác gì vuốt ve ch.ó ?!”
Bình luận lập tức nổ tung.
[ là ch.ó , vì chủ nhân thích nên mới ngoan .]
cảm thấy quản nhiều, chỉ lười biếng liếc .
“Còn ?”
Diêm Nhược Bách nghiến răng, kéo Chu Kỳ khỏi .
“Anh em, tỉnh táo chút ! Cô ở nhà ăn mặc thế , chẳng trách mê hoặc!”
Chu Kỳ vốn say, kéo qua kéo càng mềm nhũn.
Bình luận đến nghẹt thở.
[Miệng thì c.h.ử.i nữ chính, mắt thì cứ chằm chằm.]
[Vừa lúc đỡ Chu Kỳ, tay còn vô tình chạm da nữ chính, sợ đến mức rụt tay luôn.]
chớp mắt, lúc mới phát hiện mũi Diêm Nhược Bách thứ gì đó đang chậm rãi chảy xuống.
Không khí lập tức yên lặng.
Chu Kỳ đẩy mạnh lòng , còn Diêm Nhược Bách thì chật vật che mũi, vội vàng chạy nhà vệ sinh.
tặc lưỡi hai tiếng, cúi đầu bộ đồ đang mặc.
Khoa trương ?
Chẳng qua chỉ là một chiếc váy cổ thấp, ôm sát mà thôi, cũng lộ nhiều.
Trong tiếng điên cuồng của đám bình luận, dìu Chu Kỳ phòng ngủ, khoác thêm áo ngoài cho , phòng khách.
Một lúc lâu , Diêm Nhược Bách mới từ nhà vệ sinh bước .
Anh lắp bắp: “… dạo nóng trong .”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Vừa chỉ chỉ mũi .
“Uống t.h.u.ố.c . Lần mà còn để uống say như , sẽ bắt leo núi Everest.”
Diêm Nhược Bách rõ ràng chọc tức, đang định gì đó thì cửa phòng ngủ bỗng đẩy mạnh .
…
và đồng thời đầu .
Chu Kỳ mặc bộ đồng phục , lảo đảo bước ngoài.
“Vì em đẩy khỏi giường? Hay là… nếu mặc bộ đồ , em sẽ thích nữa?”
Anh say đến mức bước chân vững, nhưng lời rõ ràng. Hơn nữa dường như quên mất bên cạnh còn khác.
nuốt khan một cái, đầu óc trống rỗng vài giây, đó lập tức bùng nổ.
“Anh… dám mặc bộ đồ đó mặt bạn ?”
Bộ đồ cầu xin Chu Kỳ lâu, mới miễn cưỡng đồng ý mặc.
lập tức kéo Diêm Nhược Bách ngoài, đẩy khỏi cửa khóa . Ngoài cửa vẫn còn vang lên tiếng c.h.ử.i rủa, còn thì kéo Chu Kỳ phòng ngủ.
“Bộ đồ mặc đúng cách, để em giúp cởi mặc .”
Chu Kỳ cả nóng rực.
Khi khẽ nhíu mày, vết đỏ nơi khóe mắt thấp thoáng hiện , khiến gương mặt thanh lãnh mang thêm vài phần sa đọa mê .
vô thức đưa tay vẽ theo đường nét khuôn mặt . lập tức nắm lấy tay , đặt lên n.g.ự.c .
“Thanh Vãn… Nhược Bách em đừng chọc quá mức… sẽ em cho phát điên…”
Ánh mắt mơ màng, động tác hề dừng .
“ cố gắng kiềm chế… mà hình như vẫn … đây?” Giọng thấp khàn, như đang dụ dỗ.
nhẹ nhàng dỗ dành: “Vậy thì… đừng kiềm chế nữa.”
Bình luận lập tức bùng nổ.
[Anh em ngoài cửa chắc tức c.h.ế.t mất, xong mà dám lên tiếng.]
[Một sợ nữ chính hành c.h.ế.t, một ngoài cửa sốt ruột xông , còn thì vẫn cố nhịn.]