2.
đưa tay nhẹ nhàng đẩy .
Không giống như đây, luôn bám lấy Chu Kỳ chịu buông, rời , thậm chí còn ngượng ngùng.
“Đêm nay… chúng …”
siết c.h.ặ.t khăn tắm, bước khỏi phòng tắm.
“… thôi bỏ .”
Cứ để tiếp tục giả vờ bình tĩnh của .
Sáng hôm khi tỉnh dậy, Chu Kỳ từ sớm.
Trên tủ đầu giường là món quà sai mang tới.
[Xin , tối qua nóng nảy, tối nay cùng ăn cơm nhé?]
tiện tay ném chiếc vòng tay thùng rác.
Thực tức giận, chỉ là gương mặt quá hợp gu thẩm mỹ của , nên mới dễ mềm lòng. Huống chi Chu Kỳ cũng gì sai quá đáng, đối với vẫn .
… trong lòng vẫn cảm thấy thoải mái.
Chẳng bao lâu , điện thoại reo.
Giọng nghiến răng nghiến lợi của Diêm Nhược Bách vang lên từ đầu dây bên : “Đêm qua rốt cuộc cô giở trò tà thuật gì với ? Sao cứ gọi điện cho cô là điện giật?!”
bất ngờ.
Không ngờ phần thưởng của hệ thống hiệu lực nhanh đến , chỉ qua một đêm trói buộc Diêm Nhược Bách .
“Im miệng.” Giọng bên lập tức cao v.út lên, nhíu mày, lạnh lùng lệnh: “Trong vòng nửa tiếng, xuất hiện cửa nhà . Mang theo bánh điểm tâm và cà phê, coi như bữa sáng.”
Nói xong, chờ phản ứng cúp máy.
Chưa đến hai mươi phút, cổng sân đẩy mạnh . Diêm Nhược Bách mặt mày cau , tay xách bánh bước đến mặt .
“ cô vấn đề , A Kỳ còn tin.”
mở hộp bánh, ăn hỏi: “Tin nhắn tối qua là cố ý gửi? Cũng là kéo Chu Kỳ cho về nhà?”
Ánh mắt chán ghét của Diêm Nhược Bách gần như che giấu nổi.
“Thì ? Đừng tưởng cô mê hoặc em thì sẽ rơi tay cô.”
Bình luận bùng nổ.
[Mặt thế mà chuyện rác rưởi thật.]
[Đối xử với thích như mà thấy áy náy ?]
nhét nốt miếng bánh cuối cùng miệng, đưa tay .
“Hôm nay vốn dĩ hẹn nail, nhưng bây giờ…
học cách giúp . xem hướng dẫn , chắc khó.”
Lông mày Diêm Nhược Bách nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
“Cô đang cái quái gì…” Lời còn dứt, thể bỗng cứng đờ, vì đau mà bật một tiếng rên nghẹn.
bình thản .
Không điện giật mấy , sắc mặt Diêm Nhược Bách tái mét, nghiến răng gằn từng chữ:
“Được! ! Đừng điện nữa!”
Bình luận như điên.
[Sảng khoái thật.]
[ cứ tưởng tổng tài đều thể nhịn , hóa cũng sợ điện như thường thôi.]
3.
Diêm Nhược Bách thực sự quá vụng về. Xem video hướng dẫn cả buổi sáng, nhưng đến khi thực hành thì động tác vẫn lóng ngóng rối loạn.
Ban đầu còn ngẩng đầu trừng vài , thỉnh thoảng lẩm bẩm c.h.ử.i thề, về chỉ còn ngoan ngoãn cúi đầu, giúp giữ đèn.
Nhìn mười ngón tay vốn chăm chút tinh xảo của , cổ đỏ bừng.
“Đừng tưởng thích mấy thứ , xong thì chuyện liên quan gì đến nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tranh-gianh-cong-luoc-nu-chinh/phan-2.html.]
rút tay về, thổi nhẹ lớp sơn móng, thản nhiên gật đầu.
“Ít nhất đầu mà tệ lắm, so với lúc mới học nghề, cho khách còn đỡ hơn nhiều.”
khẽ cong môi.
“Ít nhất khách hàng cũng từng mắng thậm tệ.”
Anh dường như ngờ còn quá khứ như .
Im lặng một lúc lâu, cuối cùng mở miệng: “Sao cô sớm như ?”
trả lời.
Anh một hồi lâu, vẻ khó chịu mà gãi gãi đầu.
“Nếu … nữa cho cô, chắc sẽ hơn.”
Bình luận nhảy lên.
[Anh đang tự não bổ đấy ? Nữ chính học nail là để giúp trông tiệm, khách đầu tiên là dì của cô , Diêm Nhược Bách chắc tưởng nữ chính là cô gái khổ cực từng học hành?]
[Cảm giác như nửa đêm tự nghĩ linh tinh tự cảm động .]
lười giải thích với .
Đá đôi dép sang một bên, giơ chân đặt lên đùi .
“Không cần tay, chân .”
Diêm Nhược Bách tròn mắt, mặt đỏ từ tai lan xuống tận cổ.
“Cô… để khác chân ?!”
Bình luận ầm.
[Đang ghen đấy ?]
[Tưởng cái miệng của Diêm Nhược Bách cứng lắm, ai ngờ chỉ cần thấy chân là hoảng .]
liếc một cái.
“Anh sống ở triều đại nào ?”
Có lẽ cảm thấy khinh thường, sững tại chỗ, sắc mặt khó coi.
“Không chạm bạn gái của em, thì tìm khác.”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Nói đến đây, nhăn mặt vì đau.
ung dung .
“Vừa nãy điện giật đủ ?”
Mặt càng đỏ hơn, rõ ràng là hổ tức giận.
“Cái đó… giống !”
Cuối cùng vì đau quá chịu nổi, vẫn ngoan ngoãn xuống, tiếp tục .
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, mới phát hiện đến buổi chiều.
Bình thường mỗi ngày giờ đều hỏi Chu Kỳ ăn gì. Dù cần mang cơm, nhưng hôm nay vì Diêm Nhược Bách hành hạ quá lâu, thậm chí còn ăn gì.
“Đứng yên, điện thoại.”
đá nhẹ một cái, hừ một tiếng.
Điện thoại kết nối, giọng Chu Kỳ truyền đến.
“Ăn ?”
ngáp một cái.
“Chưa, ngủ đến giờ mới dậy. Anh ăn ? Trưa ăn gì ?”
Nghe xong, giọng rõ ràng thả lỏng hơn.
“Anh gọi giúp việc qua cho em.”
Nhìn Diêm Nhược Bách vẫn đang quỳ đất móng cho , từ chối.
“Không cần , lát nữa em ngoài ăn.”
Nói thêm vài câu, chúng cúp máy.
Giọng Diêm Nhược Bách bỗng vang lên, mang theo chút nghẹn tức:
“Bình thường cô đều lừa em như ? Đến cơm cũng ăn, đúng là loại phụ nữ xa.”