Nhị hoàng t.ử khải trở về kinh thành . Sớm hơn kiếp tận một năm. Ngài sắp chính thức bắt đầu cuộc chiến đoạt đích.
Ta và ngài gặp mặt riêng một . Đôi mắt sâu thẳm của dường như đang phát tia sáng. Ta trực tiếp đưa cho ngài một hộp gấm đựng đầy ngân phiếu.
"Nhị điện hạ, lúc ngài đang cần bạc. Ta nguyện dâng lên chút sức mọn ."
Có lẽ do quá đỗi hào phóng nên Nhị hoàng t.ử hiểu lầm ý đồ. Ngài nắm c.h.ặ.t lấy tay , thần sắc kích động, cảm xúc dâng trào:
"Từ khi mẫu phi qua đời, thế gian còn ai đối đãi với như nàng nữa..."
"Vệ Nhan... A Nhan, đời nhất định sẽ phụ nàng."
"Những kẻ từng bắt nạt nàng, cũng sẽ tha cho một kẻ nào!"
Ta chấn động, lập tức rút tay . Ôn Như Ngọc mới là chân ái cả đời của Nhị hoàng t.ử cơ mà. Ta chỉ đại di t.ử của ngài thôi, mà ngài đ.á.n.h chủ ý lên ?!
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sau , nam nhân mặt sẽ tam cung lục viện. Hậu cung thực sự phù hợp với một nữ t.ử tâm tính lương thiện như .
Ta khéo léo từ chối ý của Nhị hoàng t.ử:
"Điện hạ hiểu lầm , chỉ là nỡ điện hạ vùi lấp, cũng tán thưởng nhân cách của điện hạ, chứ từng tâm tư nào khác. Huống hồ danh tiếng của , điện hạ vẫn nên lánh mặt thì hơn."
Nhị hoàng t.ử một nữa nắm lấy tay , đôi mắt sâu thẳm sắc bén của ngài lúc chỉ còn vẻ nhu tình:
"A Nhan, hiểu ! Nàng một lòng một đều là vì nghĩ cho , thể phụ nàng ! Hãy đợi ! Rất nhanh thôi, sẽ khiến thiên hạ một ai dám dị nghị về nàng nửa lời."
Hả? Ngài thực sự hiểu lầm quá nặng .
Nhị hoàng t.ử mang theo ngân phiếu , để cho miếng ngọc bội tùy của ngài. Ngài phấn phát đồ cường, tích cực tranh đấu, chỉ trong vòng vài tháng khiến phe cánh Thái t.ử kịp trở tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trach-ta-qua-doi-dep-nguoi-dep-net/9.html.]
Tất cả những chuyện đáng lẽ xảy ở kiếp đều đẩy sớm lên.
Nửa năm , Hoàng hậu và Thái t.ử ngã đài. Phủ Quốc công Tống gia tự nhiên thoát khỏi họa diệt môn.
Nhị hoàng t.ử tưởng rằng căm hận Tống Lâm An, ngài sai đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, còn mời đến "thưởng lãm".
"A Nhan, kẻ đáng, khiến nàng trao nhầm chân tình, mắt mù coi cá mắt là trân châu, rơi kết cục là đáng đời!"
Khi thấy Tống Lâm An, còn hình . Ta bước gần hơn một chút.
Dù kiếp cũng là phu thê một hồi, dành cho sự quan tâm cuối cùng lúc lâm chung.
Tống Lâm An khó khăn mở mắt, trong đôi mắt đục ngầu bỗng hiện lên một tia tỉnh táo, giọng cực thấp:
"Ngươi... ngươi cũng ?"
Ta nhún vai: "Ta từ lâu , thiện lương, bao giờ hại , thế mà các cứ nhất quyết ."
Ta hạ thấp giọng, dùng âm thanh chỉ hai thấy :
"Kiếp , dùng một ngươi để đổi lấy mạng sống cho cả Tống gia, ngươi coi như đại nghĩa tuẫn tiết, còn tuẫn tình cùng trưởng tỷ, chuyện bao nhiêu."
"Haiz, giờ thì , phủ họ Tống một mạng cũng giữ . Ngươi xem ngươi ăn kiểu gì . Chậc chậc~"
Tống Lâm An phun một ngụm m.á.u tươi. May mà né nhanh.
Cả nhà họ Tống c.h.é.m ngang lưng, sót một ai. Không là xong mà!