TRÁCH TA QUÁ ĐỖI ĐẸP NGƯỜI ĐẸP NẾT

7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường đưa Kiêu Tả về kinh, sai đào sâu ba thước đất, tìm một cô bé tên là "Ôn Như Ngọc" từ trong ổ hành khất ngoài thành Thượng Kinh.

Kiêu Tả ở bên cạnh gần một tháng. Thiếu niên tinh ranh, cách ăn mặc năng giờ khác hẳn. Thấy để tâm đến Ôn Như Ngọc như , bỗng dưng sinh lòng đố kỵ: 

"Chủ t.ử, tại quan tâm đến đứa nữ nhi đó như ?"

Còn vì nữa? Ôn Như Ngọc, vị chân thiên kim của phủ Tướng quốc thất lạc bên ngoài, sẽ trở thành sủng phi đầu lục cung. Đứa con trai nàng sinh chính là Thái t.ử kế vị. Ta dĩ nhiên tay cứu giải nàng .

Ta mỉm , xoa xoa chỏm tóc của thiếu niên, vô cùng dịu dàng: "Bởi vì tâm tính lương thiện, nỡ thấy khác chịu khổ chịu nạn."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Ôn Như Ngọc tìm . Ta còn đặc biệt sai mang bạc đến ổ hành khất. Ôn Như Ngọc lên, đôi mắt lấp lánh như trời, chạm đúng tâm can khác. Chẳng trách nàng trở thành sủng phi.

 Ta đối xử với nàng cực kỳ ôn nhu, bảo nàng gọi là "A tỷ":

 "Cô nương ngoan, chịu khổ nhiều , từ nay về tỷ tỷ sẽ bảo vệ ."

Di nương phủ Tướng quốc tráo đổi đứa trẻ, đem nàng là chân thiên kim ném ổ hành khất ngoài thành, đúng là táng tận lương tâm. Ta thể trơ mắt những chuyện như .

Ôn Như Ngọc y phục mới, khi tắm rửa chải chuốt xong thì quả nhiên vài phần khí chất của thiên kim tiểu thư. Kiêu Tả trở nên kỳ kỳ quặc quặc:

 "Nàng gọi là tỷ tỷ, tại chỉ gọi là chủ t.ử?"

Hửm? Cái kẻ đằng chân lân đằng đầu ! Kiếp là đối thủ của , kiếp đương nhiên đè đầu cưỡi cổ mới .

 Một khi phất lên, kết cục cuối cùng cũng chỉ một chữ — "C.h.ế.t". Ta đang cứu mạng đấy chứ.

Ta giơ tay tát cho Kiêu Tả một cái: "Sao nào? Để ngươi gọi một tiếng chủ t.ử mà còn khó ngươi ?"

Kiêu Tả tát lệch cả mặt, nhưng thiếu niên chẳng những giận, trái còn dùng đầu lưỡi đẩy đẩy khoang miệng, rộ lên, đuôi mày khẽ nhướng:

 "Chủ t.ử đ.á.n.h lắm. Là quá vượt lễ nghi."

là một kẻ bướng bỉnh khó trị! Chỉ đại thiện như mới thu nhận thôi.

Vừa trở Thượng Kinh, tâm phúc nhanh ch.óng tới bẩm báo.

Bấy giờ mới tin, Tống Lâm An lợi dụng ký ức kiếp để lập vài công trạng. Hắn cuối cùng cũng thể ngẩng cao đầu một nữa. 

Ngoài , Tống phu nhân vì chèn ép thứ tỷ nên nạp cho Tống Lâm An.

Vị tiểu đó chính là nữ t.ử kiếp sinh con cho . Kiếp sống đến tám mươi tuổi, nàng cũng ở bên cạnh hầu hạ đến năm tám mươi. 

Kiếp , nhà họ Tống che chở, nàng đây? Đứa trẻ sinh cũng chẳng kết cục gì.

Ta ngăn chặn bi kịch xảy . Thế nên, phái chặn đường cướp kiệu hoa của nàng tiểu .

Nàng tiểu vốn là "Tây Thi đậu phụ", chính vì đủ xinh hình "vòng nào vòng nấy" nên mới lọt mắt xanh của Tống phu nhân. Nàng vốn một thanh mai trúc mã là tiểu thợ mộc.

 Kiếp , tiểu thợ mộc cả đời lấy vợ, từ một tiểu thợ mộc già thành lão thợ mộc, vẫn luôn thuê trong Tống phủ để canh giữ bên cạnh nàng suốt một đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trach-ta-qua-doi-dep-nguoi-dep-net/7.html.]

Quả là một tình yêu cảm động thấu tận trời xanh! Ta nhất định thành cho bọn họ.

Khi Tây Thi đậu phụ gặp tiểu thợ mộc, hai ôm chầm lấy nức nở. Ta khuyên nhủ: 

"Giờ lành còn sớm nữa, mau lên thuyền xuống phía Nam thôi. Nếu ngay sẽ của Tống gia bắt về đấy. Số bạc đủ để hai an cư lạc nghiệp ở Giang Nam."

Gia đình của Tây Thi đậu phụ là hạng bán con cầu vinh, nàng dĩ nhiên thể về nhà đẻ nữa. Hai bọn họ cùng quỳ sụp xuống mặt , ơn đức dạt dào:

 "Ân công, nếu kiếp , hai chúng nguyện trâu ngựa để đền đáp ngài."

Thế thì cần . Ta việc thiện cầu báo đáp.

Nhìn theo bóng dáng Tây Thi đậu phụ và tiểu thợ mộc lên thuyền rời , mới yên tâm. Ta sang với Kiêu Tả và Ôn Như Ngọc ở bên cạnh:

 "Thấy ? Con sống đời thì hành thiện. Chỉ lương thiện mới gặp báo đáp lành."

Cả hai ngoan ngoãn lời. "Tỷ tỷ, hiểu ."

 "Chủ t.ử, cũng rõ."

Rất . Hôm nay tích thêm một chút công đức .

Nửa tháng , một chuyến tới phía Đông thành. Trong một con hẻm nhỏ, thấy kẻ đang ép buộc thứ t.ử của phủ Tướng quân chịu nhục chui hán.

"Một đứa con của ngoại thất mà cũng dám tự nhận là huyết mạch phủ Tướng quân ?! Ha ha ha! Chui qua hán tiểu gia đây, tiểu gia sẽ tha cho ngươi!"

Thiếu niên ai khác, chính là Chiến thần tương lai — La Trạm. Hắn sẽ trở thành cánh tay đắc lực của Tân đế.

Ta hề trực tiếp ngăn cản. Đợi đến khi La Trạm chuẩn chui qua hán kẻ , mới lên tiếng ngăn

Ta để ghi nhớ nỗi nhục nhã khắc cốt ghi tâm . Nếu , thể thực sự trưởng thành ?

"Dừng tay!"

Ta phất tay, lệnh cho hộ viện tiến tới, kéo La Trạm khi chui nửa ngoài. Mấy tên lãng t.ử gây sự, trực tiếp hạ lệnh:

 "Đánh cho , đ.á.n.h đến khi chúng bò dậy nổi mới thôi."

Phải dạy cho chúng một bài học nhớ đời thì chúng mới điều . La Trạm đưa đến mặt . Ta dùng khăn tay lau mặt cho :

 "La Trạm ? Phủ Tướng quân chứa nổi ngươi, thì ngươi hãy theo ."

Cổ họng thiếu niên nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe. là một đứa trẻ ngoan.

 Hắn sẽ ngày nắm trong tay trọng binh, che chở, bản đồ kinh doanh của sẽ mở rộng vô hạn. 

Ta như thấy núi vàng núi bạc đang mỉm với .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận