Cha đều mất, gia sản chiếm đoạt, học mới thể lên đại học, còn bạn cùng phòng cô lập, chèn ép.
Nghiêm Tri Uyên một lời, lặng lẽ bịa chuyện. Đôi mắt đen sâu thẳm , như thể thể thấu giả dối.
Bị như , bắt đầu chột , kìm mà cúi đầu tránh ánh mắt , càng giọng càng nhỏ.
MMH
Sau một hồi im lặng dài, cuối cùng dậy, nhạt:
“Nếu , cô cứ ở thêm mấy ngày nữa .”
Trong thời gian đó, lợi dụng lúc ban ngày , về trường một chuyến, thu dọn ít đồ trong ký túc xá mang sang nhà .
Anh còn đưa cho một chiếc chìa khóa dự phòng, tiện cho việc ban ngày ngoài ăn uống.
Trước khi , bạn cùng phòng thuận miệng hỏi:
“Mấy hôm nay về nhà ở ?”
Nhà?
… còn nhà ?
giật giật khóe môi, nụ mang ý mỉa mai:
“Không. Tớ sang nhà một chú ở nhờ một thời gian.”
Buổi tối, Nghiêm Tri Uyên đang xử lý công việc trong thư phòng. giả vờ mang nước cho , đẩy cửa bước hai bước thì trượt chân ngã xuống, chiếc cốc thủy tinh trong tay cũng vỡ tan.
Trong tiếng rên đau khe khẽ của , Nghiêm Tri Uyên lập tức bật dậy, sải bước đến mặt :
“Không chứ?”
“Có …” ngước đôi mắt đẫm nước , “Đau lắm, dậy .”
Nghiêm Tri Uyên thở dài một tiếng, cúi , trực tiếp bế lên.
“Đi kiểu gì mà cũng ngã thế ? Bảo gọi là Kiều Kiều.”
Anh đặt xuống mép giường, “Sau cần mang mấy thứ cho nữa, tự là .”
Anh định dậy rời thì vòng tay ôm lấy cổ, ánh mắt mập mờ .
Rõ ràng Nghiêm Tri Uyên hiểu ám hiệu của , nhưng từ chối chút do dự:
“…Cô bé, đừng nghĩ nhiều như .
cho cô ở nhà , cũng vì chuyện .”
thì chính là vì chuyện .
Trước khi còn cố tình một chiếc váy mỏng nhẹ, xịt nước hoa tai, chuẩn đầy đủ thứ.
chịu buông tha, ghé sát , gần như dán tai :
“ cô bé. Nghiêm Tri Uyên, trưởng thành từ lâu .”
“Lâm Kiều Kiều!”
Anh quát một tiếng. Trong ánh mắt dần dâng lên một tầng lạnh nhạt xa cách.
Không khí lập tức cứng đờ.
Chủ động dâng đến tận cửa từ chối, chút hổ. Đang định gì đó thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng chuông cửa.
Nghiêm Tri Uyên khôi phục vẻ bình thản thường ngày, liếc một cái, nhạt:
“Buông .”
Anh hình như giận .
ngoan ngoãn buông tay, trơ mắt ngoài, tiện tay khép cửa thư phòng .
Ngay đó cửa ngoài mở , giọng lạnh băng của truyền :
“Cô đến đây gì?”
vội vàng chân trần chạy tới, qua khe cửa khép hờ, thấy gương mặt quen thuộc của Nghiêm Mộng:
“Sao căng thẳng thế? Dẫn về nhà ?”
Ánh mắt cô quét sang bên , theo phản xạ lùi một bước, kết quả mắt cá chân va chậu cây phía , phát tiếng động khẽ.
Sắc mặt Nghiêm Mộng cứng :
“Cậu thật sự dẫn về nhà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tra-thu-nham-nguoi/2.html.]
Vừa , cô định về phía . hoảng loạn trong chốc lát, đang tìm chỗ trốn thì Nghiêm Tri Uyên giơ tay chặn cô .
“ nuôi một con mèo nhỏ.”
Anh đầu, liếc về phía cửa thư phòng khép hờ,
“…mèo hoang, mới về nhà, còn sợ .”
“Ồ.”
Nghe , Nghiêm Mộng cũng chú ý bên nữa, đổi giọng:
“Tri Uyên, nhất định giúp chị — nếu công ty của rể xoay vòng nổi, gặp họa sẽ là chị và con bé Thanh Nguyệt!”
Công ty của… bố ?
nghiêng tới gần hơn, rõ một chút.
“Anh rể?”
Giọng Nghiêm Tri Uyên lạnh nhạt, mang theo ý châm biếm:
“Nghiêm Mộng, thấy cô vẫn rõ hiện thực.”
Anh cao lớn, hình thẳng tắp, bộ đồ mặc nhà mềm mại là những đường cơ bắp ẩn mà phô, giống một đàn ông gần ba mươi tuổi.
Lúc cúi đầu Nghiêm Mộng, nét mặt nhạt, nhưng toát một khí thế sắc lạnh.
“Tri Uyên, bất kể đây xảy chuyện gì, vẫn là chị của , Thanh Nguyệt cũng là cháu gái …”
Nghiêm Mộng bất ngờ đưa tay nắm lấy tay áo , giọng điệu đáng thương:
“Cậu giúp chị , ?”
Động tác và ánh mắt đầy mờ ám, giống chị gái đối với em trai.
Tim khẽ nhảy lên. bám khe cửa tiếp tục , thấy Nghiêm Tri Uyên cúi đầu liếc đồng hồ, hạ lệnh tiễn khách:
“Một phút. Nếu cô còn , sẽ gọi bảo vệ lên mời cô xuống.”
Đợi Nghiêm Mộng rời , mới đẩy cửa bước , chằm chằm Nghiêm Tri Uyên đang tựa tường.
Anh đầu , đợi mở miệng nhạt:
“Chân khỏi ?”
cứng đờ , lúc mới nhớ — mười phút , còn đang diễn màn ngã giữa đường dậy nổi.
“…” định biện bạch, “ chỉ là…”
Nghiêm Tri Uyên định :
“Nếu chân đau nữa, thì về phòng . còn chút việc xử lý.”
Nói xong, về phía thư phòng. Khoảnh khắc lướt qua , lấy hết can đảm, nắm c.h.ặ.t cổ tay , ngẩng đầu :
“Người nãy là ai?”
“Hả?”
“Người đến tìm … là chị ?”
Nghiêm Tri Uyên nghiêng đầu , trong đồng t.ử lan một mảng u tối khó đoán.
đoán đang nghĩ gì, chỉ giọng lạnh lẽo:
“Cô thể nghĩ như .”
vô thức xoa nhẹ hai cái, ngẩng đầu lên thì thấy vành tai thoáng lướt qua một tầng đỏ nhạt.
Ngay đó, đột ngột rút tay về.
Làn da cổ tay chạm đầu ngón tay còn ấm, gần như thể cảm nhận nhịp mạch đập. kìm mà…
“Lâm Kiều Kiều.”
Nghiêm Tri Uyên hạ thấp giọng cảnh cáo,
“Cô vẫn chỉ là một cô bé, đừng ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện .”
chớp chớp mắt, vô tội :
“ nghĩ gì chứ? Chú , chỉ vô tình chạm thôi, chú đừng hiểu lầm .”
Nghiêm Tri Uyên hồi lâu, bỗng cong cong khóe môi, cúi áp sát gương mặt .