Tiêu Rồi, Ngọt Quá

Chương 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai về đến lớp, liền thấy tiếng 'than t.h.ả.m thiết' của Đường Nịnh và những khác.

"Đề Ngữ văn khó quá. Tớ nghĩ 110 điểm cũng khó nữa."

"Chắc chắn là do thầy Lý, tổ trưởng tổ Ngữ văn đề. Phần dịch văn cổ đó, đúng là quá đáng mà."

Đường Nịnh thấy Khương Vãn, vội vàng kéo tay cô, vẻ mặt như đưa đám: "Khương Khương, nhanh cho tớ . Câu chọn đáp án pinyin đầu tiên với câu sai ngữ pháp thứ tư, chọn gì ?"

Khương Vãn là học Ngữ văn giỏi nhất trường, đáp án của cô gần như chính xác tuyệt đối.

Khương Vãn đặt b.út xuống bàn, bất lực : "Tốt nhất là đừng dò đáp án nữa. Mỗi dò xong suy sụp, thế ."

Đường Nịnh thở dài một , ủ rũ xuống ghế, hai tay chống cằm, liếc mắt đầy u sầu về phía Thượng Khiêm.

"Lần tớ thực sự bài , thể để cách với Thượng Khiêm quá xa."

"Nếu đáp án, thử xem đề khó hơn khi ?"

Khương Vãn gật đầu: " là khó hơn đề kiểm tra mấy ."

Đường Nịnh thở phào nhẹ nhõm. May quá, là đề khó chứ do bản quá kém.

Hai đang chuyện thì một bạn học ở cửa lớp gọi : "Khương Khương, tìm ."

Là Tống Cảnh Nghiên.

Giờ là giờ ăn trưa, hành lang bên ngoài lớp học khá đông. Một bạn học tò mò khi thấy Tống Cảnh Nghiên đến tìm Khương Vãn, khỏi liếc vài , thậm chí còn bàn tán nhỏ giọng.

Trên gương mặt thanh tú của Tống Cảnh Nghiên luôn mang theo nụ dịu dàng. Đôi mắt của dường như cũng đang , ánh lên một thứ ánh sáng mềm mại, khiến khỏi chú ý.

Cậu thẳng, phong thái nổi bật, cúi đầu Khương Vãn: "Thi thế nào ?"

"Cũng ." Khương Vãn chút áp lực nào, nhướng mày , trêu chọc: "Nhìn thế , lẽ sẽ vượt qua tớ đấy."

Giữa hai , kiểu đùa như xảy như cơm bữa. Tống Cảnh Nghiên tính tình hiền lành, lúc nào cũng chiều theo Khương Vãn.

"Cậu đang đ.á.n.h giá tớ quá cao ." Cậu mỉm đáp .

Trong chốc lát, Tống Cảnh Nghiên lấy từ túi áo hai tấm vé, đưa đến mặt Khương Vãn: "Cô của tớ là nhà sản xuất phim. Gần đây bà thành một bộ phim đề tài hiện thực, tớ nghĩ thể sẽ hứng thú nên lấy hai vé . Coi như là tớ mượn hoa dâng Phật."

"Cậu thể cùng Đường Nịnh hoặc bạn nào khác xem. Tất nhiên, nếu cùng tớ, thì tớ cũng sẵn lòng."

Giọng của cậu ấm áp, dù về một chủ đề khá nhạy cảm như ' xem phim đôi', nhưng Tống Cảnh Nghiên xử lý khéo léo. Không quá xa cách, cũng khiến thấy quá mật.

Môi trường trưởng thành từ nhỏ giúp cậu giỏi trong việc ứng xử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-roi-ngot-qua/chuong-27.html.]

Khương Vãn ngờ rằng Tống Cảnh Nghiên đến để tặng vé xem phim. Người đến mức , cô cũng tiện từ chối quá mức.

"Phim Đường Nịnh mấy hôm còn liên tục nhắc bên tai , cậu chắc chắn sẽ hứng thú." Khương Vãn mỉm nhận lấy, đôi má lúm đồng tiền khẽ hiện lên.

Một cách từ chối khéo léo nhưng hề bất lịch sự.

Tống Cảnh Nghiên khẽ gật đầu, trong ánh mắt thoáng qua chút thất vọng, nhưng cậu vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm, nhã nhặn như thường.

là một cô gái thông minh.

Khương Vãn lớp học, thấy Thẩm Hoan đang chuyện với Lục Hoài Chu.

Trong khi đó, Lục Hoài Chu đang chơi game, mắt cũng chẳng buồn ngước lên.

Đường Nịnh thấy Khương Vãn cầm hai tấm vé tay, kích động đến mức kiểm soát âm lượng, lớn tiếng hỏi: "Trời ơi, Tống Cảnh Nghiên rủ xem phim hả?"

"Người em cũng quá lộ đó!" Ôi trời, vấn đề là Khương Khương đồng ý . Vậy thì Lục đại ca đây?

Lúc trong lớp học cũng chỉ còn lác đác vài . Lời của Đường Nịnh lọt tai Lục Hoài Chu rõ ràng từng chữ.

Đầu ngón tay dừng , sơ ý kẻ địch c.h.é.m mấy nhát, m.á.u tụt xuống gần hết.

Lục Hoài Chu bực bội thoát khỏi trò chơi, ngẩng đầu lên, ánh mắt về phía Khương Vãn, ánh mắt trầm ngâm, sắc mặt tối .

Đi xem phim với Tống Cảnh Nghiên?

Khương Vãn vội giải thích: "Không , cậu chỉ đưa vé phim thôi. Chúng ăn cơm , ăn xong còn lên văn phòng gặp cô giáo, chuyện về cuộc thi nữa."

Nhìn hai rời khỏi lớp, sắc mặt Lục Hoài Chu càng thêm khó coi.

Trước là vé xem phim, giờ là cuộc thi . Bất kể là chuyện nào, cũng khiến thần kinh như chạm .

Hóa cô định tham gia cuộc thi .

Những cuộc thi như thế thường vòng sơ khảo và vòng chung kết. Lục Hoài Chu chắc rằng Khương Vãn sẽ dễ dàng vượt qua vòng sơ khảo. đến vòng chung kết, cô sẽ cùng Tống Cảnh Nghiên đến Bắc Kinh, ít nhất ở đó hai đến ba ngày.

Một ngọn lửa rõ tên đang bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, càng ngày càng dữ dội, thể kiềm chế.

"Anh Chu, ăn cơm thôi!" Thẩm Hoan lên tiếng gọi, bụng cậu bắt đầu kêu ọt ọt .

Đều tại kỳ thi, hao tổn quá nhiều sức lực.

"Không ăn." Lục Hoài Chu thản nhiên phun hai chữ, đó đeo tai lên, chẳng đầu , rời khỏi lớp học.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận