Tiêu Rồi, Ngọt Quá

Chương 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc đó, giáo viên bước lớp với chiếc cặp tay. Hôm nay tiết đầu tiên là thi môn Ngữ văn.

Thấy đều đang ôn bài, cô giáo hài lòng gật đầu. Sau đó, cô bước thẳng tới bàn của Khương Vãn.

"Khương Vãn , chuyện tham gia cuộc thi em suy nghĩ thế nào ?"

Giọng cô giáo ôn hòa, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tri thức, dịu dàng.

Khương Vãn ngẩng đầu cô giáo: "Sau khi thi xong em sẽ trả lời cô, ạ?"

Giọng cô gái nhỏ nhẹ nhàng, dịu dàng, thêm vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, khiến cô giáo khỏi gật đầu đồng ý: "Em cứ yên tâm chuẩn thi. Cô tin em, đừng tạo áp lực cho nhé."

Khương Vãn ngoan ngoãn gật đầu.

———————

Bình thường, các kỳ thi đều phân phòng dựa thứ hạng khối.

Hạng 1 đến hạng 130 thi ở phòng một. Trong phòng , học sinh lớp 1 chiếm tới một phần ba.

Khương Vãn hạng hai, chỗ của cô ngay Lục Hoài Chu. Còn cô là Cố Trầm.

Như thường lệ, Lục Hoài Chu vẫn bước phòng thi sát giờ, ngáp.

Hôm nay, giám thị là thầy chủ nhiệm lớp 1 – Hoàng Phi Hoành. Canh phòng thi thứ nhất là nhàn nhất, vì trong phòng học sinh top 130 khối Tự nhiên, đều là những nhân tài hướng tới Thanh Hoa, Bắc Đại. Thành tích của họ vốn định.

Vậy nên ông chẳng cần dán mắt quan sát, chỉ bục giảng, tìm một cuốn sách, mê mải.

Lục Hoài Chu giỏi môn Ngữ văn nhất, nhưng cũng hề kém. Chỉ là mấy hứng thú với môn , thi cử thường chỉ cho xong.

Mỗi thi, đều nộp bài sớm.

khác.

Hạ Thành Nho – một giám thị khác – đang thị sát, ngoài cửa thì thấy Lục Hoài Chu vẫn nộp bài, khỏi hài lòng.

Xem nhóc lọt lời ông dặn.

Hoàng Phi Hoành thấy Hạ Thành Nho , vội gập cuốn sách đang dở, nhét túi bục giảng, nghiêm chỉnh giả vờ như đang chăm chú giám sát học sinh.

Khương Vãn xong bài, ngẩng đầu lên thì phát hiện Lục Hoài Chu vẫn còn tại chỗ, khỏi nhíu mày đầy thắc mắc. Nếu là ngày thường, Lục đại ca sớm nộp bài và rời khỏi phòng thi .

Hôm nay lâu ?

Chẳng lẽ gặp câu hỏi khó?

Không đúng, đề hôm nay mặc dù khó hơn khi, nhưng chắc chắn thể khó Lục Hoài Chu.

Hay là... đang nghiêm túc bài?

Khương Vãn quả nhiên đoán trúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-roi-ngot-qua/chuong-26.html.]

Lục Hoài Chu nghiêm túc bài, nhưng cũng thành nhanh. Chữ của vốn , phóng khoáng, bài qua chỉ riêng phần trình bày đủ khiến khác ngắm một lúc lâu.

Còn về nội dung...

Lục Hoài Chu lười nhác chống cằm, ngáp một cái. Anh hài lòng với bài của .

Nếu 59 điểm trở lên, thì là do trình độ của giáo viên đủ .

Không chỉ là bài điểm tối đa ? Anh cũng thể , gì là ghê gớm cả.

Hoàn thành bài thi 30 phút, Lục Hoài Chu vẫn rời về phía , thấy 'chim cánh cụt nhỏ' còn đang cặm cụi bài. Khóe môi khẽ nhếch.

Cô gái nhỏ giống hệt một chú ốc sên, nào cũng chậm rì rì.

Kết thúc giờ thi.

Toàn bộ học sinh trong phòng thi thứ nhất đều cảm thấy quá đỗi bất ngờ. Lục Hoài Chu cùng họ rời khỏi phòng thi, như thể mặt trời mọc từ phía Tây.

Có vài học sinh bắt đầu than phiền:

"Trời ạ, đề Ngữ văn khó ghê, nhất là phần dịch văn cổ."

"Tớ thấy câu hỏi về câu sai ngữ pháp cũng khó nữa."

" đó, ngay cả Lục Hoài Chu còn nộp bài muộn thế , chắc chắn là đề khó ."

Khương Vãn thì thấy vấn đề gì lớn. Cô thu dọn đồ đạc chuẩn về lớp học thì thấy tiếng Lục Hoài Chu gọi cô .

Quay đầu , chàng trai với vẻ mặt lười nhác vẫn ghế, ngước lên cô.

Đôi mắt của trong trẻo, ngũ quan sắc nét. Khi ngẩng đầu, lộ yết hầu quyến rũ, đôi môi mỏng khẽ mở: "Chim cánh cụt nhỏ, cậu định đợi tớ ?"

Giọng khàn, mang theo sức hút kỳ lạ.

Bước chân của Khương Vãn đột ngột dừng , cô nghi ngờ : Gì đây? Còn đòi cô đợi nữa?

"Lớp học ở ngay lầu, còn tớ dẫn đường ? Tớ là đàn em của cậu." Cô lầm bầm.

Lục Hoài Chu dậy, bàn tay lớn đặt l*n đ*nh đầu cô. Khóe miệng khẽ nở nụ , đôi mắt đen như mực dường như lóe lên ánh sáng.

"Đàn em, dẫn đường ."

"Đại ca đây ngày nào cũng đợi cậu, con lương tâm chứ."

Khương Vãn: "...Đại ca, mời ."

Cô cố gắng nở nụ , động tác mời tự bước .

Lục Hoài Chu thấy cô càng lúc càng nhanh, giọng lười biếng nhưng mang chút cưng chiều: "Đi chậm thôi."

Giống như đang nũng.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận