Tiểu hồ yêu ham ăn thành cục cưng của Thiếu gia Quốc Công phủ

Chương 2: Thanh Thanh là người cứu mạng tôi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu là trường hợp , Tiêu Cẩn Mộ tất nhiên sẽ “trả ơn” cô thật .

 

"Trả ơn? Ta thể yêu cầu gì cũng ?"

Thanh Thanh sờ đầu, xác nhận tai thu . Cô mèo già , chúng là yêu tinh, lộ danh tính loài , nếu gặp , sẽ lột da rút xương!

 

mùi thơm lắm, cô mèo già , chúng yêu tinh sinh thể ngửi mùi loài , thơm là , hôi là , đây là ân huệ mà Thiên đế ban cho Yêu tộc.

 

Thanh Thanh dù tại ở đây, nhưng chắc chắn do ! Cô nhớ tới theo cô mèo già ba ngày đói chín bữa, chỉ thể dựa ngủ để qua ngày.

 

cô sờ bụng nhỏ đói của , trong ánh mắt cho phép của Tiêu Cẩn Mộ, cô cố gắng lấy hết dũng khí : "Thanh Thanh ăn những thứ ngon mỗi ngày."

 

Tiêu Cẩn Mộ ngơ ngác một cái, dường như ngờ tới câu trả lời : bây giờ yêu tinh cũng sẽ đói bụng ?

 

vẫn gật đầu, ", bàn vài thứ ăn, cô lót , cô thích ăn gì, chờ ám vệ của về thể cho mua."

 

Mắt Thanh Thanh sáng lên: "Thật ? Vậy, Thanh Thanh thể ở đây ?"

 

Tiêu Cẩn Mộ cô.

 

Khuôn mặt còn mang hồng hào thức dậy, mắt đầy mong đợi, mang theo một chút sợ hãi nhẹ, sợ từ chối.

 

Anh nhớ tới viên ngọc trắng chui cơ thể .

 

"Cô tên gì?"

 

"Thanh Thanh."

 

"Thanh Thanh." Anh lặp , "Từ hôm nay, cô ở bên cạnh ."

 

Thanh Thanh ngơ ngác một cái, .

 

Cười vui vẻ hơn lúc nãy.

 

Tiêu Cẩn Mộ mắt , về phía đĩa mứt bàn: "Nếu đói thì ăn."

 

Anh tại giữ cô.

 

Có thể là viên ngọc , thể là câu " thức dậy ".

 

Có thể chỉ là mười năm , đầu tiên thấy thức dậy, vui vẻ như .

 

Vừa nãy nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, ám vệ Vinh Thanh bao quanh mùi m.á.u tanh , thấy hai hạ nhân đang rình mò ở ngoài cửa, thản nhiên đ.á.n.h bất tỉnh chúng.

 

Hắn vội vàng đẩy cửa bước , dường như vội báo cáo tin khẩn. thấy một cô bé nhỏ giường, lời cảm giác ngạc nhiên kẹt ở cổ họng.

 

Anh chỉ ba ngày, đổi nhiều như ?

 

Tiêu Cẩn Mộ rõ ràng định giải thích, hỏi: "Việc tới ?"

 

"Báo cáo công t.ử, những ngày giả bệnh nặng, quả thực bắt vài “con chuột già”. Bọn họ đều thẩm vấn , manh mối dường như liên quan tới vị ở kinh thành."

---Truyện nhà Hoa Anh Đào---

 

Vinh Thanh lấy một cuốn sổ tay và một chiếc hộp gỗ từ trong túi, nhưng đưa ngay. Thay đó, liếc Thanh Thanh một cách thận trọng, đang chăm chú chiếc hộp.

“Thiếu gia, kết quả thẩm vấn .” Hắn hạ giọng: Trước khi c.h.ế.t, tất cả bọn họ đều khai nhận rằng họ hành động theo lệnh của Lục hoàng t.ử. họ mục đích chính là gì, họ chỉ theo lệnh lấy mạng ngài.

Sau một hồi im lặng, Vinh Thanh càng hạ giọng thấp xuống: "Thuốc giải độc Giang đại phu cất trong hộp gỗ ."

 

Mắt Tiêu Cẩn Mộ lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ chế nhạo.

 

Lục Hoàng t.ử?

 

Tại một đàn ông ốm yếu, bệnh tật quanh năm, hiếm khi rời khỏi nhà. Từ khi nào đáng để hoàng t.ử “quan tâm” đến như ?

 

Anh mở cuốn sổ nhỏ , nhưng ánh mắt quét thấy tiểu hồ yêu âm thầm bò tới cạnh bàn.

 

Thò chân dùng móng vuốt cậy hộp, "cạch", hộp gỗ mở.

 

Thanh Thanh bò gần đầu, mũi nhỏ hít hít, chằm chằm viên t.h.u.ố.c bên trong, mắt sáng loáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-ho-yeu-ham-an-thanh-cuc-cung-cua-thieu-gia-quoc-cong-phu/chuong-2-thanh-thanh-la-nguoi-cuu-mang-toi.html.]

"Cái chắc ngon lắm!" cô nghĩ.

 

"Đó là t.h.u.ố.c, thể ăn..."

 

Lời xong.

 

Tiểu hồ yêu nhanh tay nhanh chân, chỉ với một cái l.i.ế.m lưỡi , viên t.h.u.ố.c miệng.

 

Giây tiếp theo.

Truyện nhà Hoa Anh Đào

 

"Ẽ——ủ!!!"

 

Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Thanh Thanh bật lên ba thước cao, tay nhỏ điên cuồng cào cơ lưỡi, xoay tròn tại chỗ, nước mắt chảy dài mặt, miệng "ủ ủ ủ" ngừng, như một con dẫm đuôi.

 

Đắng!

 

Quá đắng!!

 

Tiêu Cẩn Mộ ngơ ngác cảnh mắt.

 

Bầu khí u ám, ngột ngạt và sự im lặng c.h.ế.t ch.óc của vài ngày qua tan biến một cách kỳ lạ khoảnh khắc .

 

Anh khẽ .

 

Vinh Thanh bên cạnh, âm thầm lùi một bước: Xong, thiếu gia điên .

 

Cười càng lúc càng lớn.

 

Vinh Thanh sững sờ.

 

Hắn chủ nhân của , tiểu hồ yêu nhảy nhót tung tăng. Đầu óc lúc chỉ một ý nghĩ:

 

Vợ tương lai, là kiểu ?

 

"Được ." Tiêu Cẩn Mộ gấp cuốn sổ lJI, khóe miệng nụ thu hết:

"Ngày mai mua vài đồ ngọt. Đồng thời, kiểm tra Lục hoàng t.ử gần đây động tĩnh gì đặc biệt liên quan tới nhà họ Tiêu chúng ? Xử lý những ở cổng thành ."

 

"Vâng."

 

Ving Thanh dậy và , khi đóng cửa tay nhanh kéo hai hạ nhân bất tỉnh ở cửa kho.

 

Phòng cuối cùng yên tĩnh.

 

Chỉ còn Tiêu Cẩn Mộ, và tiểu hồ yêu cuối cùng cũng dừng , nhưng cả khuôn mặt nhăn nhó khó chịu.

 

Tiêu Cẩn Mộ nhất chăn lên.

 

Anh đặt hai chân xuống đất.

 

Mười năm .

 

Anh từng , luôn dùng đến xe lăn. Lúc bàn chân chạm đất, cảm giác lạnh, cứng cáp, nhưng cho trái tim đập nhanh hơn.

 

Anh về phía Thanh Thanh.

 

Tiểu hồ yêu đang cố gắng nhét mứt miệng, má phồng lên như một con sóc, một bên nhét một bên nhăn mặt, rõ ràng vị đắng vẫn ám ảnh.

 

Giọng Tiêu Cẩn Mộ tự chủ mềm : "Lại đây."

 

Thanh Thanh ôm lọ mứt, bò tới.

 

"Nắm lấy ."

 

Thanh Thanh ngoan ngoãn duỗi móng vuốt nhỏ, đặt cổ tay lạnh của .

 

Trong lòng lẩm bẩm: yếu quá, bộ cũng cần giúp.

                                  ---Nhà hoa Anh đào---

Bạn cần đăng nhập để bình luận