Tiểu hồ yêu ham ăn thành cục cưng của Thiếu gia Quốc Công phủ
Chương 1: Cô Muốn Tôi Trả Ơn Cô Như Thế Nào?
Vào đêm khuya, một chiếc kiệu nhỏ khiên từ công nhà họ Tiêu.
Họ khiêng kiệu đến một sân vắng vẻ. Những khiêng kiệu bước nhanh qua những hạt ngũ cốc và những đồng tiền xu rải rác mặt đất, bước qua lư hương, đặt kiệu xuống.
Bà mối vội vàng tiếng lên, mở rèm kiệu .
Ngay cả khi đang ngủ say, chỉ cần thấy cô gái trong kiệu, đều sẽ vô thức sinh cảm giác gần gũi với cô .
Tiêu Cẩn Mộ - trưởng t.ử nhà họ Tiêu - sinh yếu ớt, những ngày gần đây bệnh tình ngày càng chuyển biến nặng. Trong lúc tuyệt vọng hết cách, họ nhờ mai mối và mua cô bé về.
Ánh mắt bà mai thoáng chút do dự, nhưng lão phu nhân cho quá bà quá nhiều tiền; một khi việc thành, bà thể đủ sống với tiền đó trong vòng vài năm.
Bà chỉ thể vội vàng đặt cô gái cạnh Tiêu Cẩn Mộ đang hôn mê, lấy bát t.h.u.ố.c ở cạnh giường, đút cho cả hai uống một ngụm, đóng cửa bỏ .
…
Thanh Thanh giật tỉnh giấc vì tiếng động. Cô ngủ đủ giấc nên đầu óc cuồng.
Cô loáng thoáng tiếng chuyện nhưng rõ là gì. Cô thấy tiếng cửa đóng .
Rồi một lặng dài bao trùm, tĩnh lặng đến mức cơn buồn ngủ của cô ập đến. Thanh Thanh nhắm mắt , cảm thấy một cái gì đó mềm mại, thật thoải mái, thoải mái đến xoay tiếp tục ngủ.
Hả?
Tự nhiên cảm thấy tay chạm cái gì cứng cứng, lạnh lạnh, là đá ?
Theo phản xạ, cô mở mắt liền thấy bên cạnh một đang .
Thanh Thanh giật sợ hãi, cặp tai hồ ly của cô lộ . Đôi tai khẽ giật giật, bàn tay nhỏ của cô tự chủ cào cạnh giường.
Không hiểu tại chỉ ngủ một giấc, thức dậy giường của .
Quan sát một lúc, chắc chắn giường cử động.
Thanh Thanh nhẹ nhàng trèo xuống giường, rón rén chuồn , nhưng thấy tiếng ở cửa.
"Đại ca, thiếu gia thể sống sót qua ? Đệ mang t.h.u.ố.c , liếc một cái, thấy mặt thiếu gia trắng như giấy, thở yếu ớt lắm."
"Shhh! Tìm c.h.ế.t ! Dám bàn luận chủ nhân! Bà cụ , mời quý nhân đến, chắc chắn sẽ xua tan vận xui."
"Quý nhân? Đệ thấy là khổ nhân thì đúng hơn. Nếu thiếu gia thực sự c.h.ế.t, cô cũng chôn cùng c.h.ế.tmà."
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Câu đó dứt, Thanh Thanh co rúm chui giường, tai vểnh lên.
Nghe thấy chữ "chôn cùng c.h.ế.t" thì đôi tai cáo của nàng liền cụp thành hình tam giác nhọn hoắc.
Cô mèo già kể cho cô trong những cuốn sách tranh rằng chôn cùng c.h.ế.t nghĩa là chôn cất hai c.h.ế.t cùng .
Thanh Thanh c.h.ế.t, cũng chôn đất!
Cô đầu Tiêu Cẩn Mộ, bò ngửi một cái.
Anh mùi t.h.u.ố.c đắng, nhưng bên trong mùi thơm. Anh đang hấp hối!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tieu-ho-yeu-ham-an-thanh-cuc-cung-cua-thieu-gia-quoc-cong-phu/chuong-1-co-muon-toi-tra-on-co-nhu-the-nao.html.]
Thanh Thanh cau mày: cô trốn chạy, nhưng cô đ.á.n.h hai ở cửa, hơn nữa mùi thơm lắm, khác hẳn với những con yêu tinh bẩn thỉu ở núi.
! Những cuốn sách tranh yêu đan thể kéo dài mạng sống!
Thanh Thanh nhắm mắt, một viên ngọc trắng trong suốt nổi lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c. "Vù" một cái, nó chui cơ thể Tiêu Cẩn Mộ.
Thanh Thanh liền cảm thấy giữa cô và giường như một liên kết, nếu một trong hai c.h.ế.t, cũng sẽ c.h.ế.t!
…
Tại vẫn sẽ c.h.ế.t?
…
Đôi tai cáo rũ xuống, rũ rượi dính c.h.ặ.t đỉnh đầu, như bồ công mưa ướt, đầy nỗi buồn và bất lực.
Yêu đan lưỡng lự rời khỏi Tiêu Cẩn Mộ, chui cơ thể Thanh Thanh.
Còn Tiêu Cẩn Mộ - chỉ còn một thở - cảm thấy một luồng sinh khí chui cơ thể. Những cơ quan hoại t.ử hồi phục nhanh ch.óng, trái tim sắp ngừng đập đập đều đặn trở . Máu bắt đầu lưu thông, độc tố đẩy ngoài, dày co rút, cơn buồn nôn ập tới cổ họng Tiêu Cẩn Mộ.
Thanh Thanh chỉ thấy giường giật vài , bật dậy, miệng gì cô rõ, nhưng biểu cảm, cô liền linh cảm, vội vàng cởi chiếc áo rộng , gấp chúng một cách cẩu thả, vội vàng đưa tới miệng.
Giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào đây tự tin: "Cứ nôn !"
Động tác nhanh nhẹn, ánh mắt nghiêm nghị, là vẻ " đáng tin cậy" của một lớn.
Tiêu Cẩn Mộ "ọc" một ngụm lớn m.á.u đen, đó ho dữ dội, khuôn mặt nhợt nhạt bỗng hiện lên một sắc hồng.
Anh khó khăn mở mắt, qua tầm mờ ảo, thấy một cô bé tai hồ ly, đang cầm chiếc áo dính m.á.u, mắt sáng loáng .
Bốn mắt gặp .
Tai Thanh Thanh rung nhẹ, đó cô mới nhớ tới: ôi , quên thu tai !
"Cô..." Tiêu Cẩn Mộ ngủ bao lâu, giọng mang vẻ khàn khàn của bệnh lâu ngày, miệng còn vị đắng, tanh nồng. Vừa mở miệng mùi của chính nhăn mặt.
Tuy nhiên, cảm thấy một sự thỏa mái từng trong cơ thể . Hầu hết các chất độc tích tụ trong nhiều năm qua ho qua hết qua một ngụm m.á.u lúc nãy. Anh tựa đầu thanh chắn giường lạnh lẽo, nhắm mắt và điều chỉnh nhịp thở của cho bình . Tay chân và xương cốt bổng cảm thấy nhẹ nhàng, linh hoạt hơn nhiều. Bây giờ cơ thể giống như những năm qua nhấn chìm đáy nước trong một thời gian dài và cuối cùng cũng vùng vẫy để thoát khỏi mặt nước và hít thở khí một cách tự do.
Mười năm , mỗi mở mắt, thấy đều là ánh mắt cẩn thận của hạ nhân, biểu cảm lắc đầu thở dài của đại phu, còn . Ánh mắt của gọi là đó khi thấy Tiêu Cẩn Mộ đầy vẻ chán ghét.
Đây là đầu tiên, thấy thức dậy vui vẻ như .
Anh há miệng, giọng khàn khàn: "Cô cứu ?"
Thật khi xung quanh phòng, thể đoán đại loại sắp trải qua chuyện gì. Mặc dù vô lý, nhưng đó chính là thứ mà những sẽ . Chỉ là đứa trẻ ép buộc, là một thế lực nào đó gửi đến?
"Cô trả ơn cô như thế nào?"
---Truyện nhà Hoa Anh Đào---