Thôi Thì Anh Cưới Cô Ta Đi
Chương 6
Tôi bình thản quay đi, làm người không cần phải được cảm ơn, không oán trách đã là một loại ơn, tha thứ cho người khác cũng chính là đối xử tử tế với bản thân.
Hai người họ mua đồ xong, nắm tay nhau rời đi.
Cô Lưu tỏ vẻ bất bình, đứng bên tôi thì thầm với những lời không mấy tốt đẹp trong một lúc lâu.
Tôi chỉ cười nhẹ, không đáp lời chị, chỉ trích hay chửi bới thì thay đổi được gì đâu?
12
Vài ngày sau, cô Lưu vừa đến chỗ làm đã chạy tới kéo tay tôi, lôi vào góc.
Tôi bị cô kéo đi mà không hiểu gì, cố gắng giữ thăng bằng.
"Cô à, có chuyện gì vậy?"
Vẻ mặt của cô Lưu vừa mừng vừa hóng chuyện.
"Trời ơi! Tin lớn đây, đúng là kỳ tích mà!"
"Sao thế?"
"Hách Chính Quốc sống sót trở về rồi."
Nghe vậy, tôi sững người tại chỗ, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc.
"Sao lại thế? Cô kể rõ hơn đi!"
Cô Lưu đập hai tay vào nhau, ngọn lửa hóng chuyện bừng bừng, hào hứng kể:
"Nghe nói cậu ta rơi xuống sông, đầu đập vào đá, sau đó được người dân ven bờ cứu."
"Ở nhà dân dưỡng thương hơn một tháng, mới từ từ nhớ lại mọi chuyện."
"Không thì đã về từ lâu rồi."
"Ôi, số phận trêu ngươi, nếu cậu ta về sớm thì cháu đâu đến nỗi phải ly hôn với Tiêu Thanh Hà."
"Nhưng mà buồn cười nhất là, đơn xin kết hôn của Tiêu Thanh Hà và Khương Nhược Liễu vừa nộp chưa lâu, tổ chức còn chưa phê duyệt."
"Giờ thì hay rồi."
"Nhược Lan, em nghĩ Khương Nhược Liễu sẽ chọn ai?"
Đáp án chắc chắn rõ ràng thôi! Khương Nhược Liễu sẽ ở với Hách Chính Quốc, dù gì trong bụng cô ta còn đang mang con của anh ta. Chỉ là không biết Tiêu Thanh Hà có từng ngủ với cô ta chưa.
Dù có ngủ rồi, chắc Khương Nhược Liễu vẫn chọn Hách Chính Quốc thôi!
Cô Lưu lại tự phỏng đoán.
"Cô đoán nhé, Khương Nhược Liễu sẽ bỏ thằng Thanh Hà nhà cháu mà chọn Hách Chính Quốc, dù gì trong bụng nó cũng đang mang con của cậu ấy!"
Tôi đành sửa lại:
"Cô ơi, cháu với Tiêu Thanh Hà ly hôn rồi, anh ta không phải 'nhà cháu' nữa."