Thôi Thì Anh Cưới Cô Ta Đi

Chương 4

Trong suốt buổi lễ, Khương Nhược Liễu khóc đến nát lòng, còn Tiêu Thanh Hà bận bịu lo liệu đủ mọi việc cho cô ta.

 

Sau lễ tang, Tiêu Thanh Hà vẫn luôn quẩn quanh bên Khương Nhược Liễu, hễ cô ta cần gì, anh ta đều lập tức đến giúp.

 

Từ đưa tiền, vé tàu, đến đồ ăn, không việc gì anh ta không làm.

 

Cả khu tập thể bắt đầu xuất hiện đủ loại lời ra tiếng vào.

 

Khi tan làm, tôi thấy một nhóm các chị các bác đang túm tụm lại tán gẫu.

 

Một người chị mở đầu câu chuyện:

 

"Này, mấy chị xem đội trưởng Tiêu làm sao thế? Sao cứ chăm chăm lo chuyện của Khương Nhược Liễu vậy?"

 

"Dạo này tôi thấy không biết bao nhiêu lần rồi, nào bổ củi, nào lấy nước, một ngày chạy qua nhà Khương Nhược Liễu đến hai ba lượt, chẳng khác gì ở rể nhà cô ta luôn rồi."

 

Mọi người lập tức cười rộ lên.

 

Một người chị khác nói.

 

"Chị không biết à? Trước khi Khương Nhược Liễu quen Chính Quốc, đội trưởng Tiêu đã có ý với cô ta rồi."

 

"Làm sao chị biết được?"

 

"Đội trưởng Tiêu có nhờ chồng tôi làm mai, ai ngờ chưa kịp làm mai thì bên đó Khương Nhược Liễu đã thành đôi với Hách Chính Quốc rồi."

 

"Vậy giờ Chính Quốc không còn nữa, đội trưởng Tiêu nhiệt tình thế này là muốn tiến tới với Khương Nhược Liễu sao?"

 

"Ai mà biết? Chỉ tội nghiệp cho Trần Nhược Lan, không biết cô ấy có trụ nổi không."

 

"Tôi thấy khó mà được đấy!"

 

"Mấy chị đừng nói bậy, nếu đội trưởng Tiêu thật sự làm vậy thì chẳng phải có vấn đề về phẩm hạnh sao?"

 

"Mấy chị thấy cô Trần sao mà nhịn giỏi thế nhỉ? Nếu là tôi, chồng mình mà ngày nào cũng chạy đi hầu hạ người khác, tôi đã xé mặt hai người họ rồi."

 

"Đúng thế, đúng thế! Thế này là quá đáng lắm rồi."

 

Tôi đứng phía sau lặng lẽ lắng nghe, không biết ai đó chợt kêu lên.

 

"Thôi đừng nói nữa!"

 

Mọi người lập tức im bặt, quay đầu thấy tôi, ai nấy đều có chút ngượng ngùng.

 

Những lời họ nói thực sự chạm đến tim tôi, đau dài chẳng thà đau ngắn, có những vấn đề cần phải giải quyết, trốn tránh mãi không phải cách.

 

Tôi để xe xuống, quay người bước về phía nhà Khương Nhược Liễu.

 

9

 

Quả nhiên Tiêu Thanh Hà đang bổ củi ở nhà Khương Nhược Liễu. Anh ta chỉ mặc một chiếc áo lót xanh lục của quân đội, cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh, vai rộng eo thon, đôi chân thẳng tắp và dài miên man.

 

Củi đã bổ xong chất thành một đống, Khương Nhược Liễu đang cầm khăn lau mồ hôi cho anh ta. Tiêu Thanh Hà cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy tình cảm. Cảnh tượng ấy thật ấm áp và đẹp đẽ, họ đúng là rất xứng đôi!

 

Tôi bước vào sân, nghe thấy tiếng động thì cả hai quay đầu lại.

 

Khương Nhược Liễu thoáng lộ vẻ lúng túng, còn trên gương mặt Tiêu Thanh Hà xuất hiện một thoáng ngỡ ngàng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận