Thiên Kim Thật Làm Mỹ Hầu Vương
Chương 14. Lột mặt nạ trà xanh
Mọi người sợ đến trắng bệch cả mặt, vội vàng bỏ chạy.
Đám vệ sĩ cũng bỏ mặc Tôn Như Yên!
Giám đốc kinh hãi vác Tôn Như Yên lên vai, hét lớn về phía Tôn Tuế Tuế: "Khỉ đầu đàn, tha cho cô ấy, nếu không các người sẽ bị xử lý đấy!"
Tôn Tuế Tuế nghiến răng, cố gắng kìm nén cơn giận dữ rồi hét một tiếng.
Bầy khỉ lập tức yên lặng, đám khỉ đột cũng ngừng đuổi theo.
Tôn Tuế Tuế buộc phải dừng lại, vì chúng tôi là động vật, nếu g.i.ế.c người, kết cục sẽ chỉ có một.
Dùng mạng sống của chúng tôi để đổi lấy mạng của Tôn Như Yên rõ ràng không đáng.
Tôn Như Yên toàn thân đầy thương tích, nhưng đã thoát thân thành công.
Cánh cửa sắt khép lại, lũ động vật ai về nhà nấy.
Tôn Tuế Tuế lại ngồi trên đỉnh núi khỉ, bình tĩnh lau những vết thương.
Khỉ Mông Đỏ vẫn nhảy loạn khắp nơi, không biết có phải là vì đau lòng con khỉ cái trong mộng của anh ta hay không.
Bên cạnh, con khỉ đột thì gầm lên giận dữ, ném đồ loạn xạ, n.g.ự.c phồng lên những khối bự vì tức giận.
Con vẹt lông xanh cũng bay đến, mở miệng chửi theo lối chửi thề quốc túy: "Tao đ** mẹ nó! Tao đ** mẹ nó!"
Nửa ngày sau, Tôn Như Yên bất ngờ xuất hiện lại.
Người cô ta quấn đầy băng, tinh thần mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng độc ác, cứ đứng đó bên ngoài chiếc lồng sắt của núi khỉ.
Giám đốc vườn thú nói chuyện với cô ta, có vẻ là cầu xin điều gì đó.
Tôn Như Yên chỉ tay về phía Tôn Tuế Tuế: "Tôi muốn nó chết! Cái sở thú này điên hết rồi, tôi sẽ báo cảnh sát, một con khỉ cũng không được sống!"
Giám đốc cuống đến mức đổ mồ hôi: "Cô Tôn, chúng tôi không cần sự tài trợ của cô nữa, chúng tôi sẵn sàng bồi thường, xin cô giơ cao đánh khẽ."
"Được thôi, ông giao con khỉ đó cho tôi, tôi sẽ bỏ qua!"
Tôn Như Yên chỉ đích danh yêu cầu Tôn Tuế Tuế.