Thiên Kim Thật Làm Mỹ Hầu Vương

Chương 12. Đòn tâm lý

Đuna tròn mắt nhìn Tôn Tuế Tuế rồi quay đầu nhìn cái cơ thể to lớn của nó.

Tôn Tuế Tuế vỗ vào đầu nó: "Ném đi, chẳng lẽ mày không làm được?"

Nghe vậy, nó vỗ mạnh vào ngực, xoay tròn một vòng 360° rồi nhấc Tôn Tuế Tuế lên, dùng hết sức ném!

Vèo một tiếng, Tôn Tuế Tuế bay qua hàng rào, đáp chính xác vào cành cây.

Tôn Tuế Tuế thoát ra ngoài rồi!

Dưới chân là lối đi của du khách.

Đúng lúc này, Bát Ca xuất hiện.

Nó đến tìm Tôn Tuế Tuế.

Tôn Tuế Tuế nhảy vài bước trên không, túm lấy nó.

Nó giật mình thét lên: "Đồ khốn, ai đấy!"

"Là tao." Tôn Tuế Tuế vuốt lông nó: "Cô bé kia đâu?"

"Là nữ vương à, tao cứ tưởng ma nữ chứ!"

Bát Ca không làm Tôn Tuế Tuế thất vọng, nó đã chọc ghẹo con gái của Chu Nguyệt Hoa, dẫn con bé đến khu rừng tre hẻo lánh nhất.

Giờ vườn thú loạn hết cả lên, nhân viên đang tìm kiếm con gái của Chu Nguyệt Hoa khắp nơi.

Chu Nguyệt Hoa thì đã sợ đến phát điên, ngồi co ro trên ghế ở khu thú dữ, run rẩy không còn chút sức lực.

Tôn Tuế Tuế treo lơ lửng trên cành cây ngay trên đầu bà ta, ẩn mình trong bóng tối quan sát.

Bát Ca cũng đậu bên cạnh, hỏi Tôn Tuế Tuế định làm gì.

Tôn Tuế Tuế ra hiệu cho nó, nó liên tục gật đầu.

Sau đó, nó bắt đầu căng giọng kêu từ trên ngọn cây đen kịt: "Chu Nguyệt Hoa... tôi c.h.ế.t oan quá..."

Vẹt có thể nói tiếng người.

Chu Nguyệt Hoa run lên bần bật, nước mắt chảy ra vì sợ, hoảng hốt nhìn quanh.

 

"Chu Nguyệt Hoa, bà đã hại c.h.ế.t tôi, tôi hận bà lắm, nếu bà không tự thú, tôi sẽ ăn thịt con gái bà..."

Bát Ca tiếp tục nhại giọng người.

Chu Nguyệt Hoa hoảng loạn hét lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cái bóng đen đang treo ngược.

Đó chính là Tôn Tuế Tuế.

Bạn cần đăng nhập để bình luận