gật gù, vẻ vô cùng đồng tình thấu hiểu: "Cũng đúng, ba vì cái gia đình mà lao lực hy sinh quá nhiều , phận con thể để ông chịu khổ thêm nữa."
Ngay lúc vợ chồng ông bà Tần thở phào nhẹ nhõm vuốt n.g.ự.c, lập tức xoay ngoắt mục tiêu sang ba ông trai khỏe mạnh lực lưỡng: "Vậy thì cả, hai, ba... ba ai xung phong hiến đây? Tính cả nhà tới 5 mang m.á.u gấu trúc. Trừ , thì phe mấy còn tận 4 cơ mà! Bốn đàn ông khỏe mạnh, chia mỗi cắt một quả thận là dư sức quyên góp đủ hai quả cho Tần Thiên Thiên sống thọ . Cớ cứ nhắm chăm chăm mỗi mà bòn rút, ép uổng thế hả? hỏi nữa, ai trong mấy dũng cảm hiến thận?"
Ba ông từng đ.á.n.h cho lên bờ xuống ruộng dạo , giờ tóm cổ áo thì mặt cắt còn một giọt m.á.u, chẳng ai dám ho he nhúc nhích. Phó Vân Niên cũng sang ba em bọn họ với ánh mắt đầy hy vọng và chờ đợi. Ba gã đàn ông suốt ngày mở miệng là thề thốt yêu thương, bảo bọc em gái Thiên Thiên, đến lúc đụng chuyện thì...
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Anh cả hắng giọng, bắt đầu viện cớ đầu tiên: "Khụ... . Anh là CEO, còn gánh vác cả cái tập đoàn, bận trăm công nghìn việc. Hiến thận xong cơ thể sẽ tổn hao sinh khí, viện tịnh dưỡng lâu. Thế thì công ty bỏ ngỏ ai lo liệu? Nguyệt Nguyệt, em cũng công ty phá sản em tiền từ thiện nữa đúng ?"
vỗ tay cái bốp, gật đầu cái rụp: "Ờ, cả phân tích chí lý quá!"
Anh hai thấy cả lấp l.i.ế.m trót lọt, cũng vội vàng vuốt đuôi học theo: "Nguyệt Nguyệt , là hai hèn nhát hiến ... Mà là hai mới bạn gái . Em nghĩ cho thì cũng nghĩ cho hạnh phúc nửa đời của chị dâu tương lai em chứ? Cùng là phụ nữ với , em chắc chắn sẽ thấu hiểu cho nỗi khổ của cô mà đúng ? Tháng quyết định chuyển cho em thêm một khoản tiền tiêu vặt gấp đôi luôn nhé!"
gật đầu sâu sắc, đáp đầy chân thành: " thế, phụ nữ là thương xót phụ nữ. Anh hai quả là đàn ông trách nhiệm, hiến thận là đúng ."
từ từ sang gã ba, ánh mắt sáng bừng lên như : "Anh chính là định mệnh lựa chọn!".
Anh ba sợ đến mức hai chân run lập cập, rơi thế bí, liều mạng hét lên gào : "Không ! Anh sợ đau lắm! Từ nhỏ mắc chứng sợ m.á.u !"
Mẹ Tần thấy thế lập tức lao tới ôm rịt lấy ba bênh vực: " đó! Thằng ba nhà từ nhỏ thể trạng ốm yếu mỏng manh . Chẳng lẽ chuyện đó mà con cũng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-vi-hien-than-toi-chon-hien-te-luon-ca-lo-tra-nam/chuong-9.html.]
cả đám ích kỷ đang diễn hài mặt, chép miệng thở dài não nuột: "Thế tóm là... một ai trong mấy chịu hiến thận chứ gì."
Nói xong, ung dung sang Phó Vân Niên, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Anh sáng mắt ? Đâu mỗi một vô tình từ chối, mà chính những mang danh ruột thịt của cô cũng ai chịu hiến . Thôi thì... đành để Thiên Thiên thuận theo sự sắp đặt của phận ."
Câu chốt hạ của vang lên như một luồng ánh sáng ch.ói lóa xuyên thủng bầu khí nặng nề, u ám của hành lang bệnh viện. Cả gia đình họ Tần như những t.ử tù nhận lệnh ân xá, trút gánh nặng ngàn cân, vội vã hùa tìm cớ để tự bào chữa cho sự ích kỷ của .
"Thiên Thiên nhà khổ thật, còn trẻ măng mà mắc bệnh hiểm nghèo. Cơ mà... bác sĩ bảo, ghép thận xong chắc sống thọ , tỷ lệ sống sót qua năm đầu hậu phẫu thấp đấy."
"Ừm, đấy. Thay vì cố đ.ấ.m ăn xôi cứu chữa mà hy vọng mong manh, chi bằng bây giờ cả nhà dồn sức đối xử thật với nó, nó ăn gì, chơi gì thì chiều chuộng cho nó toại nguyện những ngày cuối đời."
"Mọi đúng, chúng cũng là hết hy vọng , ngày mai bệnh viện tìm nguồn tạng phù hợp thì ?"
Chỉ bằng vài câu tung hứng đưa đẩy, cả đám nhà họ Tần tự tạo cái bậc thang hảo để leo xuống khỏi bệ phóng đạo đức giả. Duy chỉ còn mỗi Phó Vân Niên là c.h.ế.t trân tại chỗ, gương mặt bàng hoàng ngớ ngẩn đến tột độ.
"Các ... Các thật sự định vứt bỏ, mặc kệ sống c.h.ế.t của cô ? Cô còn trẻ như , thanh xuân phơi phới, các trơ mắt cô c.h.ế.t mòn mà dang tay cứu ? Cô là đứa con gái lớn lên sự chở che của các bao nhiêu năm nay cơ mà!"
Phó Vân Niên định mang bài ca đạo đức thao túng, nhưng tiếc , quên mất rằng cái nhà họ Tần vốn dĩ gì mống đạo đức nào mà đòi thao túng.