Thay Vì Hiến Thận, Tôi Chọn Hiến Tế Luôn Cả Lò Tra Nam

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người điều trả tiền thì cũng nể mặt phát tán. Dù cũng từng là một nhà, đạo đức nghề nghiệp mà.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Ngay cả Phó Vân Niên cũng chuyển cho một tiền khổng lồ, cầu xin tạm thời đừng ly hôn. Lý do chỉ vì lời hứa hiến thận cho Thiên Thiên, mà quan trọng hơn là bà nội của quý nguyên chủ. Chỉ khi cưới , mới danh chính ngôn thuận giữ quyền thừa kế tập đoàn nhà họ Phó. Nếu ly hôn, mấy thằng em trai cùng cha khác sẽ chớp thời cơ giẫm đạp lên đầu ngay lập tức.

 

thẳng thừng từ chối: "Mấy cái khác thể thương lượng giúp, nhưng chuyện thì dứt khoát . Không ly hôn thì danh chính ngôn thuận theo đuổi cảnh sát Trịnh Trinh ? thể hắc hóa tính, nhưng ngoại tình cắm sừng thì chơi ."

 

Phó Vân Niên , ánh mắt ngập tràn bi thương đau đớn: "Em từng thề thốt là yêu tha thiết mà, giờ thứ đều đổi nhanh như ?"

 

nhún vai, thản nhiên đáp trả: "Ồ, cái vụ yêu sống c.h.ế.t đó là hiểu nhầm thôi. cứ tưởng là cái trai bụng cứu mạng hồi nhỏ, nhận nhầm nên mới tưởng là tiếng sét ái tình. Ở chung với một thời gian mới thấy, ngoại hình thì cũng chỉ tàm tạm, còn nhân cách thì rác rưởi, chẳng điểm gì đáng để thích cả. Hay hỏi thử xem Tần Thiên Thiên thu hồi rác thải , đưa về tái chế luôn cho việc."

 

Những lời quá mức phũ phàng của khiến Phó Vân Niên sốc nặng, lùi ôm n.g.ự.c như thể sắp lên cơn nhồi m.á.u cơ tim. Anh cố gượng hỏi: "Vậy... em tìm cứu mạng lúc nhỏ ?"

 

chỉ mỉm bí hiểm . Ai mới là ân nhân cứu mạng thật sự thì tác giả trong truyện cũng rõ. Trong nguyên tác, nữ chính ngốc nghếch nhận nhầm , yêu nhầm tra nam, cống hiến hết tim gan phèo phổi, đến khi phát hiện nhầm thì m.a.n.g t.h.a.i nên đành ngậm đắng nuốt cay thể đầu. Còn thì khờ như cô nữ chính đó. thích ai thì tự phong đó ân nhân cứu mạng luôn! Ví dụ như cảnh sát Trịnh Trinh chẳng hạn, trai chính trực bảo vệ .

 

Nhìn vẻ mặt vui vẻ rạng rỡ của , mặt Phó Vân Niên đen như đáy nồi: "Là tên Trịnh Trinh đúng ? Tần Nguyệt Nguyệt, em thích đến mức đó ? Muốn ly hôn để đến với ? Kiếp nhé! Em đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng tuyệt đối ly hôn!"

 

là ly hôn thì chuyện cứ ai to tiếng hơn là , vẫn cục dân chính ký giấy cơ mà. hiếm hoi dịu giọng dỗ dành: "Thôi mà, ký . Cùng lắm khi ly hôn xong, hứa sẽ đ.á.n.h nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-vi-hien-than-toi-chon-hien-te-luon-ca-lo-tra-nam/chuong-7.html.]

 

Phó Vân Niên nghiến răng: " thà để em đ.á.n.h cả đời còn hơn!"

 

thở dài: "Anh yêu đến lú não đấy. Để đặt lịch khám khoa thần kinh cho nhé."

 

Vì Phó Vân Niên kiên quyết c.ắ.n răng chịu ly hôn, cũng chẳng rảnh mà dây dưa tốn thời gian với . Thế là ngang nhiên lấy siêu xe của nguyên chủ, dùng thẻ đen mười con quẹt thả ga, chạy khắp nơi ăn chơi nhảy múa, mua sắm hàng hiệu tiếc tay. Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác phú bà, nhất định hưởng thụ cho trọn vẹn.

 

Sau khi chơi bời đời, còn xách quà cáp về quê ghé thăm bố nuôi của nguyên chủ. Trước , nguyên chủ và Tần Thiên Thiên tráo đổi lúc mới sinh, nên cô đưa về một vùng quê nghèo nuôi dưỡng đến tận năm 16 tuổi mới nhận . Bố nuôi đều là nông dân chân lấm tay bùn, gia cảnh khó khăn, trai, em nhỏ. Tuy nhà giàu , nhưng họ từng bạc đãi nguyên chủ một ngày nào. Chỉ là do Tần Thiên Thiên ích kỷ, về quê sống khổ sở nên giở đủ thủ đoạn chia rẽ, đ.â.m chọc, khiến quan hệ giữa nguyên chủ và cả hai bên gia đình trở nên căng thẳng tồi tệ.

 

quyết định tặng bố nuôi cùng em họ ở quê một khoản tiền cực lớn, coi như đền đáp công ơn nuôi dưỡng cho nguyên chủ. Bạn hỏi tại hào phóng vung tiền như nước thế hả? Vì đống tiền đó do vã mồ hôi sôi nước mắt ! Là tiền của nhà họ Tần và Phó Vân Niên chuyển để "bịt miệng" mà, tội gì tiêu cho sướng tay.

 

Chưa dừng ở đó, còn quyên tiền rải nhựa đường, xây trường học khang trang cho quê hương của bố nuôi. Tiền dư dả xài hết thì mang từ thiện cho bà con cùng hưởng, chứ ôm khư khư giữ gì.

 

Suốt thời gian đó, rong ruổi khắp nơi từ thiện: xây trường học, nâng cấp bệnh viện, mở đường xá. Lúc nào cũng nhét sẵn một xấp tiền mặt dày cộp trong túi, đường thấy ch.ó mèo hoang cũng hào phóng dúi cho cưu mang vài tờ. Công đức của cứ thế mà "Cộng 1, cộng 1, cộng 1" liên tục.

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận