Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên

Chương 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lương Hảo phủi bụi tay,

 

lừa chứ, hai con ốc vít là thủ phạm, nhưng nguyên nhân chính dẫn đến việc ốc vít rơi vẫn là do máy quá cũ ."

 

Hoàng Kiến Cương chằm chằm chiếc máy chiếm nửa gian nhà xưởng mặt mà lẩm bẩm tự nhủ,

 

“Không thể nào, họ đây là mẫu máy mới nhất của nước ngoài."

 

Mấy vị phó giám đốc khác cũng dám tin, nhưng lớp bụi bên trong đủ để cho họ sự thật.

 

Nụ mặt Chu Khiêm Hữu dần trở nên nghiêm nghị.

 

Lương Hảo thấy ngứa tay, cô tháo rời bộ chiếc máy xem cấu tạo bên trong thế nào, đây chính là đồ cổ đấy.

 

Cô nghiêng đầu:

 

“Hay là đừng buồn nữa?

 

Để tháo máy xem giúp một chút?"

 

Hoàng Kiến Cương khó khăn lắm mới hồi thần, thấy lời Lương Hảo suýt chút nữa là một ngụm m-áu tươi trào .

 

Cứ ngỡ sẽ ai ủng hộ, Chu Khiêm Hữu đột nhiên lên tiếng.

 

“Tháo, xem xem bên trong rốt cuộc bí mật gì."

 

Khi mua máy họ nhiều hợp đồng với công ty nước ngoài, trong đó một điều khoản bao gồm việc tự ý tháo máy, nếu sẽ cho giao dịch nữa.

 

Còn về việc tại họ tự tin như , đương nhiên là vì máy móc của nước ngoài một khi tháo thì khó phục nguyên.

 

Lúc đó hoặc là bỏ tiền lớn mua máy mới, hoặc là mời kỹ sư nước ngoài đến bảo trì.

 

Mời kỹ sư đồng nghĩa với việc chuyện tự ý tháo máy bại lộ, cho nên mấy vị phó giám đốc mới tán thành việc tháo máy.

 

Không ai rõ động tác của Lương Hảo, chỉ thấy cô loáng một cái biến vật khổng lồ thành một đống tấm sắt và linh kiện.

 

Các chuyên gia đến từ thủ đô đều kinh ngạc tốc độ tháo máy của Lương Hảo.

 

Không ai đó một câu:

 

“Vị đồng chí nữ là kỹ sư cơ khí bẩm sinh ."

 

Lương Hảo giữa đống linh kiện, mặt và lấm lem bụi bẩn, nhưng cô lên khiến vô thức bỏ qua bộ dạng lếch thếch của .

 

một tin và một tin , cái nào ?"

 

Hoàng Kiến Cương vội vàng hét lên,

 

tin ."

 

Lương Hảo dùng ống tay áo lau bụi mặt, cô dùng nụ ngọt ngào nhất để tuyên bố một sự thật tàn khốc.

 

“Tin là, chiếc máy đại khái là linh kiện của tám năm , sản phẩm của bốn năm năm ."

 

Hoàng Kiến Cương bủn rủn chân tay gần như vững,

 

“Cô nữa, mấy năm ?"

 

“Tám năm, một linh kiện cảm giác còn cũ hơn nữa, các tin thì thể tự qua đây xem mà, mức độ rỉ sét và mài mòn của những linh kiện tuyệt đối chỉ một hai năm là thể gây ."

 

Mấy vị giám đốc dìu dắt lẫn , họ từng thấy qua máy mới, đương nhiên thể cảm nhận linh kiện của mẫu máy lão hóa nhanh hơn máy móc thông thường.

 

Chu Khiêm Hữu kìm nén cơn giận:

 

“Đồng chí Lương, tin là gì?"

 

Trong mắt Lương Hảo lóe lên tia sáng:

 

“Cấu tạo chiếc máy đại khái hiểu , thể giúp lắp ráp như cũ."

 

Mạnh Cao Phi giơ ngón tay cái với cô, tháo một chiếc máy lớn như một thể lắp , hổ là gọi là chị dâu.

 

Không tại , thấy thể lắp thì đồng thời với việc thở phào nhẹ nhõm cảm thấy hụt hẫng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-thien-kim-lam-khoa-hoc-o-thap-nien/chuong-45.html.]

Lương Hảo dùng giọng thương lượng hỏi:

 

“Mọi giống y hệt lúc là để giúp tinh giản một chút."

 

Chiếc máy quá rườm rà, rườm rà đến mức một quy trình bỏ qua cũng ảnh hưởng đến công năng, thậm chí còn thể tăng năng suất.

 

Lương Hảo thật lòng về ý tưởng của :

 

“Nếu tin tưởng thì cứ để thao tác, tin tưởng thì sẽ phục nguyên như cũ cho ."

 

Vị phó giám đốc mặt chữ điền là đầu tiên từ chối:

 

“Năng suất tăng gấp đôi?

 

tin."

 

Hoàng Kiến Cương trong khoảnh khắc giống như già mười tuổi,

 

“Phục nguyên , đến lúc đó chúng còn thể lý luận với công ty nước ngoài."

 

Vài vị chuyên gia ngược cùng Lương Hảo thảo luận ở một bên, Lương Hảo trả lời từng câu một.

 

“Nghe cô như thì lẽ thực sự khả thi đấy, con bé tuổi lớn mà đầu óc thật lợi hại."

 

Chu Khiêm Hữu hỏi ý kiến của vài vị chuyên gia, nhất trí cho rằng tính khả thi trong dự kiến của Lương Hảo cao.

 

“Sửa , chuyện đến nước , hết hãy giảm thiểu tổn thất cho nhà máy đến mức thấp nhất."

 

Lời của Chu Khiêm Hữu thốt , lòng ở đây đều nặng trĩu.

 

Nếu họ đủ phát triển, công ty nước ngoài dắt mũi như .

 

Lương Hảo cải tiến xong máy móc, mặt đất thừa một đống linh kiện, thể tích máy móc thu nhỏ một phần hai.

 

Hoàng Kiến Cương chiếc máy thu nhỏ một vòng chút dám nhận, thiếu nhiều linh kiện như máy móc còn thể vận hành bình thường ?

 

Lương Hảo lười giải thích:

 

nhiều cũng vô ích, chi bằng để công nhân xưởng các bật máy thử xem là ngay thôi."

 

Mọi cũng cảm thấy cách khả thi.

 

Máy móc bắt đầu vận hành trở , tại hiện trường chỉ còn vài vị phó giám đốc đang lo âu và chuyên gia thủ đô.

 

Chu Khiêm Hữu dẫn Văn Nghiêm văn phòng, tiện thể gọi cả Lương Hảo theo.

 

Cả hai đều nhiều, Lương Hảo bên cạnh thì lơ đãng, cô đang để tâm đến đống linh kiện thừa khi tháo máy xem thể chia cho .

 

“Đồng chí Lương đang nghĩ gì ?"

 

Lương Hảo thốt :

 

đang nghĩ đống linh kiện thừa thể tặng cho ."

 

xong thấy ám hiệu ánh mắt của Văn Nghiêm, lập tức thấy .

 

Văn Nghiêm còn mở miệng, Chu Khiêm Hữu hỏi cô,

 

“Cô lấy đống linh kiện đó gì?

 

khả năng thực hành của cô mạnh."

 

Lương Hảo đường hoàng thừa nhận:

 

cần đống vật liệu thừa đó, chế tạo xe ."

 

Chu Khiêm Hữu chế tạo xe thì lớn, ông vui, giọng điệu hề ý mỉa mai,

 

“Cô bé , chế tạo xe dễ dàng ."

 

Lương Hảo đồng tình:

 

ạ, cũng thấy chế tạo xe dễ, xe tính năng chống rung kém đường núi còn xóc hơn cả xe bò."

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận