Thật Thiên Kim Làm Khoa Học Ở Thập Niên

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lương Hảo ôm lấy cái mũi va đau ngoài.

 

Đêm qua đầu óc cô tiếp nhận tư liệu do trí não truyền tải nên rơi trạng thái nửa hôn mê, mơ mơ màng màng cảm thấy giống như xiềng xích quấn c.h.ặ.t lấy gây khó thở, lưng nóng hừng hực như bàn ủi.”

 

Sáng sớm ngủ dậy mới phát hiện đàn ông đó ôm quá c.h.ặ.t, may mà đối phương chỉ ôm thôi chứ tay chân táy máy, khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

 

Đợi đến lúc cô tỉnh dậy thì đàn ông đó đồng, cả một ngày kết hôn cô còn rõ chính diện khuôn mặt của chồng mới cưới.

 

Trong sân bày một chiếc bàn nhỏ, chính giữa bàn đặt một chiếc bát lớn đựng khoai lang hấp.

 

Bốn em nhà họ Văn lượt xuống, ngay lúc Lương Hảo chắc chắn ai là chồng , cô thấy một gương mặt quen thuộc.

 

Sao trông giống hệt quân nhân hộ tống cô thế ?!

 

Cô nhớ rõ chính đối phương là đầu tiên phát hiện tàu vũ trụ gặp sự cố bảo cô di chuyển thể tinh thần, và khoảnh khắc nổ tung lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cô, vì giúp cô để thây để bảo vệ chip nghiên cứu.

 

Văn Nghiêm kéo cô xuống:

 

“Ngẩn gì thế, ăn cơm thôi.”

 

Lại một nữa đối mặt với vợ, Văn Nghiêm căng cứng .

 

Kiếp luôn cho rằng cô yêu khác nên mới đối xử lạnh nhạt với suốt mấy chục năm trời.

 

Lúc lâm chung cuối cùng cũng câu trả lời, tâm hồn cô chỉ dành trọn cho nghiên cứu khoa học, cô gì về những lời đồn thổi, cô từng hận , thậm chí còn cảm ơn tiền cấp dưỡng gửi về hàng tháng.

 

Lương Hảo ngây bên cạnh , cầm củ khoai lang nhai một cách máy móc, nếu trí não còn năng lượng lẽ sẽ cho cô câu trả lời.

 

Mỗi chiếc lá đều gân lá khác , ngay cả em sinh đôi nếu quan sát kỹ cũng thể thấy sự khác biệt, mức độ giống giữa Văn Nghiêm và vị trưởng quan gần như tương đương với nhân bản vô tính.

 

Cô chủ động khơi mào câu chuyện:

 

“Nghe nhập ngũ nhiều năm , nhập ngũ từ năm mấy tuổi ?”

 

Hành động của hai ba nhà họ Văn khựng , Văn Khê tò mò nghiêng đầu .

 

Văn Nghiêm thuận tay xoa đầu Văn Khê, một hiểu lầm nhân lúc thẳng cho rõ ràng là nhất.

 

Anh bình thản :

 

“Hồi nhỏ lạc mất cả, vô tình lạc núi sâu rừng thẳm tìm thấy đường , tình cờ giúp một đội quân lập đại công, họ thấy thiên phú nên đưa cùng, do tuổi nhỏ nên đơn vị hậu cần nhận nuôi, cảnh vệ cho đến lúc thương xuất ngũ.”

 

Anh lướt qua kinh nghiệm binh nghiệp của , thực tế là một cảnh vệ bình thường.

 

Những năm qua lập ít huân chương hạng nhất và hạng đặc biệt, hầu như nào cũng lướt qua cửa t.ử.

 

Giọng điệu Văn Nghiêm chút gợn sóng, Văn Nhị Sơn xong thì tức giận khôn cùng, bàn tay đ-ập mạnh xuống bàn.

 

“Chú lạc, là cả bán chú .

 

với thằng Ba ngờ lão thể nhẫn tâm đến thế, chú là em ruột của lão mà!”

 

Chương 2 Mối tình đầu của Lương Hảo

 

Văn Tam Hà vẻ mặt đau khổ:

 

“Lúc đó chú còn nhỏ chắc nhớ rõ, phía bọn còn một cả nữa.

 

Năm đó lão quen đối tượng ở thành phố, thể sắp xếp công việc cho lão , chỉ là ưa mấy đứa em là gánh nặng nhà thôi.

 

Văn Đại Hải lén lút rời nhà ôm sạch sành sanh hũ dầu hũ muối trong nhà , chú tưởng lão chợ nên lén lút theo lên tàu hỏa, kết quả là lão táng tận lương tâm bán chú .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/that-thien-kim-lam-khoa-hoc-o-thap-nien/chuong-4.html.]

Cha tin chú mất tích thì tức đến mức liệt giường cử động , tinh thần cũng xảy vấn đề.”

 

Văn Nhị Sơn lau mặt một cái:

 

“Chúng tìm chú nhưng thấy, Văn Đại Hải rể nhà nhận em nữa, còn lừa chúng gửi chú cho khác , lão chú ở nhà mới tỉnh bữa nào cũng thịt ăn.

 

Sau thằng Ba nhặt Văn Khê về lừa cha là tìm thấy chú , thấy sức khỏe cha khá lên, Văn Đại Hải khi uống r-ượu lỡ lời khiến cha tức quá mà qua đời.”

 

Lương Hảo chỉ dò hỏi thông tin, ngờ trải nghiệm của Văn Nghiêm t.h.ả.m thương đến .

 

Trong lúc chuyện, cô lặng lẽ so sánh với hình ảnh ảnh của vị trưởng quan , nếu cùng một thì chắc chắn cũng quan hệ cha con, thật sự quá giống .

 

Trí não với cô đây là thế giới trong một cuốn sách, gì bất ngờ thì cả đời nhân vật chính cũng chẳng liên quan gì đến cô, cô chỉ là một nhân vật quần chúng cả lời thoại.

 

Nguyên chủ cô nương vì nhà và đàn ông thầm yêu song phương tổn thương, phản bội mà trong cơn tuyệt vọng ôm hận qua đời, nên mới để cô thế phận của nguyên chủ.

 

Cô vẫn tin trực giác của , hai họ chính là cùng một .

 

Bởi vì trí não của chắc chắn sẽ giúp bảo vệ thể tinh thần, đối phương cô chịu đựng phần lớn vụ nổ mới khiến thể tinh thần của cô đến thế giới tiểu thuyết một cách nguyên vẹn, còn trí não của hư hại dẫn đến mất trí nhớ là điều hợp lý hơn cả.

 

Như thì thể giải thích .

 

Lương Hảo phân tích từng câu, Văn Nghiêm lúc nhỏ bán , một bé mười tuổi xuất hiện trong núi sâu rừng thẳm giúp quân đội lập đại công, thông thường trẻ em mất tích chắc chắn sẽ liên hệ với ngay lập tức hoặc gửi trại trẻ mồ côi.

 

Giữa thời gian đó chắc hẳn xảy chuyện gì đó khiến họ phát hiện thiên phú thể chất của , nên mới để nhận nuôi cho đến lúc nhập ngũ.

 

Tấm màn che đậy của Văn Đại Hải xé toạc, Văn Nghiêm phán đoán họ còn tình xưa nghĩa cũ gì với Văn Đại Hải nữa, còn nương tay khi về lão .

 

hề quên.

 

Văn Đại Hải trộm đồ trong nhà vạch trần nên thẹn quá hóa giận, ban đầu lão định tìm đại một sân ga nào đó để vứt , thấy khả thi nên đổi thái độ với , nhất thời buông lỏng cảnh giác nên lão đ-ánh thu-ốc mê, lúc tỉnh thì ở trong một ngôi làng sâu trong núi gần biên giới, làng leo vách đ-á, nhốt lâu mới trốn thoát .”

 

Anh ký ức mơ hồ về gia đình đó, chỉ nhớ là chịu đựng nhiều khổ cực.

 

Ngôn ngữ hiểu, ngày nào cũng đ-ánh đ-ập thậm tệ.

 

Ăn đủ no, mặc đủ ấm, lúc ngủ thì ngủ chung với trâu dê.

 

Sau tận mắt chứng kiến đôi vợ chồng đó trượt chân rơi xuống vách đ-á con đường duy nhất để về nhà, chỉ đỉnh núi lạnh lùng quan sát, hề về gọi .

 

Sau khi trốn thoát tự xưng là cha đều mất, đối với nhà họ Văn càng hận thấu xương.

 

Nếu khi nhập ngũ cấp độ bảo mật phận của ngày càng cao, cần điều tra thông tin bối cảnh gia đình mới tra trải nghiệm bắt cóc bán của , giúp tìm thấy nơi đăng ký hộ tịch gốc.

 

Văn Tam Hà nghẹn ngào :

 

“Những năm qua chú chịu khổ , nếu với Hai tin lời Văn Đại Hải tưởng chú hưởng phúc, thì chừng thể tìm thấy chú sớm hơn .”

 

Văn Khê thút thít sụt sịt mũi, luôn Tư đáng thương, chính miệng Tư kể những trải nghiệm năm xưa, trong lòng càng khó chịu hơn.

 

Lương Hảo đồng tình vài giây, chuyển sang hỏi:

 

“Bắt cóc bán là phạm pháp nhỉ, ngay cả cha ruột cũng bán con , Văn Đại Hải kết cục thế nào?”

 

Văn Nhị Sơn lạnh:

 

“Đáng đời, lão bây giờ chắc cũng chỉ còn thoi thóp thôi.

 

Lão tưởng bám cành cao là thể bưng bát cơm sắt, vênh váo mấy năm thì chuồng bò .

 

Chúng gặp qua lão , đến bốn mươi tuổi mà tóc bạc trắng như ông lão, đầu óc cũng xảy vấn đề lúc tỉnh lúc mê, đó chính là quả báo của lão .”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận