Ba Nhị Đản tham gia quân ngũ mấy năm, bộ đội đặc thù bảo mật nên thư gửi về cũng nhiều lắm chứ đừng thời gian trở về thăm vợ con. Chỉ là năm gửi về cho vợ con một bộ quân trang cũ từng mặc qua. Mẹ Nhị Đản vì an ủi Nhị Đản, sửa tính cách nhút nhát của nó nên lấy bộ quân trang đó sửa thành quần áo tiểu con nít cho Nhị Đản. Từ lúc mặc liền đỉnh đỉnh bộ n.g.ự.c nhỏ trở nên mạnh dạn hơn, giống nba đang bảo hộ nó.
Thời buổi quân trang chính là biểu tượng vinh quang hùng nên khiến bộ thôn đều hâm mộ, đặc biệt là Thiết Trụ.
Thiết Trụ tuy ở nhà họ Vương thể ăn uống nhưng tham gia quân ngũ nên thứ như thế dùng tiền cũng mua .
Mua thì chỉ thể đoạt!
Nhị Đản ngày thường nhút nhát, thể đ.á.n.h trả nên mới xuất hiện cảnh Thiết Trụ đ.á.n.h, thấy mặc quân trang càng đ.á.n.h nhiều hơn.
Mà lúc chỉ đ.á.n.h mà còn vũ nhục nhân cách
Vệ Mạnh Hỉ nghiến răng đẩy một đám tiểu la la “Tránh .”
Người lớn vẫn là uy của lớn, với gần đây truyền miệng ch.ó điên dám cầm cuốn đ.á.n.h chồng nên bọn nhỏ sợ dám phản kháng.
Vệ Mạnh Hỉ kéo Nhị Đản lên chỉ bộ quân trang hỏi: “Là ai dơ?”
Thiết Trụ ăn đến béo ì ịch chỉ lộ hai con mắt nhỏ xíu liếc xéo cô: “Là thím ba , đó, thế nào?” Thím ba nhát gan giống chim cút nhỏ , vẫn luôn nó mắng mỏ dám cãi , dù cũng bà nội chán ghét, “Dơ thì sợ gì, đằng đập nước lớn, giặt một chút ?”
Vệ Mạnh Hỉ nhớ tới đời Nhị Đản c.h.ế.t là mặc quân trang, nhóm xã viên là do Nhị Đản thèm cá nên xuống nước bắt cá c.h.ế.t đuối. Nói khả năng là Nhị Đản xuống nước giặt quân trang nên c.h.ế.t đuối ?”
Khó trách lúc cô nhắc nhở Nhị Đản đừng cho đứa nhỏ xuống nước thì Nhị Đản một mực chắc chắn là con trai cô sẽ bờ sông, ngay cả mương cũng dám nữa mà, vì hồi nhỏ Nhị Đản từng một sặc nước nên ám ảnh còn sợ nước.
Đứa nhỏ nhát gan sợ nước như thì tự ý đập chứa nước như ? Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy chuyện đơn giản như mà là theo bản năng vì khác dơ quân trang, cẩn thận đem quần áo ba để giặt sạch để ba ba ở bên cạnh bảo vệ cho .
Đầu sỏ gây tội thể nghi ngờ ai khác chính là đám lâu la .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-28-thiet-tru-2.html.]
Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ phát lạnh, xem bọn nó cùng học bộ dáng của đám du côn nâng cằm trợn mắt kìa, coi mà tức sôi m.á.u, cô bèn qua nắm m.ô.n.g Thiết Trụ đ.á.n.h cho mấy phát “Một đám mất dạy, dám bắt nạt khác!”
Thiết Trụ trợn tròn mắt “Vệ Mạnh Hỉ bà điên đúng ?”
“Dám gọi Vệ Mạnh Hỉ hả, tên của để mầy kêu ? Lão nương là thím ba của mầy, lớn nhỏ, hôm nay lão nương liền cha mầy dạy dỗ mầy.” Nói xong cô nhặt cây cây lên đ.á.n.h nó.
Vệ Mạnh HỈ gầy nhưng thường việc nhà nông, Thiết Trụ béo nên đ.á.n.h vài cái nó liền òa lên, miệng còn mắng “Vệ Mạnh Hỉ là ch.ó điên.”
Được lắm, ch.ó điên c.ắ.n thì sẽ cần phụ trách nha. Nghe Vệ Mạnh HỈ càng đ.á.n.h hăng hái, thề hôm nay đ.á.n.h cho nó ị quần.
Không bao lâu, vốn dĩ như con gà chiến sợ chiến trường Thiết Trụ đau chịu nổi lóc hô cha gọi “Thím ba, con sai , dám nữa….”
“Thím ba….. huhu dám nữa…. Đau… đ…au, thật dám nữa… huhu”
Vệ Mạnh Hỉ đem nó đ.á.n.h cho tàn phế, chỉ hù dọa nó nên khống chế lực đ.á.n.h, đó ngừng tay hỏi: “Biết sai ?”
“Biết…. ” Nó sờ m.ô.n.g, đau đến nghiến răng.
“ chỗ nào?”
“Không nên khi dễ Nhị Đản, đoạt quân trang của Nhị Đản.”
“Còn gì nữa?”
“Còn ….” Hai mắt nó đảo tới đảo lui “Không khi dễ Vệ Hồng Vệ Đông, Căn Căn Căn Bảo, hù dọa đòi ném xuống Ô Ô.”