“Cô chờ đó, ngày mai thư gửi đến mỏ than kêu lão tam trở về ly hôn cùng ngươi, khiến cô mang theo hai đứa con riêng xin cơm”
Nói một chữ đều là “con riêng” Vệ Hồng Vệ Đông bên cạnh , đầu cúi xuống rũ rượi, khó trách hai chị em cả đời cảm thấy kém hơn so với Căn Căn Căn Bảo là sinh nhà họ Lục, luôn ủy khuất dám cáo trạng.
Bởi vì luôn nhắc nhở bọn chúng sinh cốt nhục nhà họ Lục, bọn chúng là ăn cơm trắng nhưng so còn kém hơn cả Căn Căn Căn Bảo là xứng đáng, dù cố gắng thế nào cũng đều là con riêng, là phế vật.
Một khi như đứa nhỏ giống như nước chảy đến bèo trôi đến đó, ý chí, thậm chí còn học cái , chuyện hẳn là chuyện thường tình.
Nghĩ đến đây Vệ Mạnh Hỉ tức giận, một phen đoạt lấy cái cuốc dùng hết sức nện chân bà Lục.
Cuốc là công cụ của đại đội mỗi ngày dùng cuốc đất đá, sắc bén còn hơn lưỡi hái, công lực lớn như nếu thật sự nện xuống thể cắt lìa nửa bàn chân. Bà Lục nghĩ tới Vệ Mạnh Hỉ thật sự sẽ , nháy mắt quên phản ứng chỉ vội vàng nhắm c.h.ặ.t mắt tưởng tượng hôm nay thật sự sẽ c.h.ế.t trong tay con dâu.
chờ mãi thấy đau đớn, bỗng nhiên bà tiếng của , mở mắt thấy cái cuốc thẳng tắp cắm mũi giày bên . Bà sợ hãi giật giật đầu ngón chân.
“Ai ui ông trời ơi, cuộc sống đây, con dâu bức t.ử chồng, thiên lôi giáng xuống đ.á.n.h chế con độc ác tâm can đen tối ....” Bà Lục cảm thấy trong lòng như cái cuốc tạp một cái, gào kêu trời.
“Thím, đừng......”
“Sống nổi nữa lão tam ngươi trở về, ở nhà bức t.ử..”
Những khác bên ngoài đều bà Lục bằng cặp mắt hổ giùm bà, mặc kệ bà la lối thế nào cũng ai để tai
Cuối cùng ông Lục rống lên một tiếng, xuống thấy chất lỏng màu vàng từ ống quần rơi xuống tí tách, trong nháy mắt một mùi khai của nước tiểu bao trùm xung quanh, mặt ông đều giận tím tái, đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng thể tưởng tượng ở Thái Hoa Câu thôn cả đời cái mặt già của ông bà vợ nhà quăng hết.
“Còn đủ mất mặt, lăn trở về cho !”
Bà Lục trợn tròn mắt “Ông cho chủ mà còn… Cuộc sống vô pháp qua mà…” Vẫn là sinh nhiều con, cũng bảo dưỡng gì, cứ tự nhiên tè trong quần mà bản cũng .
Vì sự kiện từ hôm nay trở , mấy đứa nhỏ nghịch ngợm ở thôn lấy đó bài vè trêu chọc nhà họ Lục: “Lão bà t.ử, vác cái cuốc, miệng như cái loa, ai cởi quần xuy xuy, liền tè trong quần”
Miệng lời , nhiều đàm tiếm, nhà họ Lục ba ngày liền mặt mũi bước khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-20-hu-doa.html.]
Ban đêm……………….
“Lần một tiếng con riêng nào nữa thì đừng trách cái cuốc mắt” Đây là Vệ Mạnh Hỉ cảnh cáo bà cuối ban đêm.
Sau trải qua mấy ngày bên tai Vệ Mạnh Hỉ thanh tịnh ít. Uy phong lẫm liệt sợ trời đất như bà Lục cũng như ngày hôm nay.
Cha chồng hiện xem cô như thứ gì sạch sẽ bám , còn trộm cô tìm bà đồng bên ngoài về trừ tà, chuẩn tới nhà nhảy loạn giả thần giả quỷ. Cô cũng để bụng, cái cô quan tâm là tiểu Ô Ô bình an vượt qua nguy hiểm của đời , còn chuẩn cho kế hoạch tiếp theo.
Nhân lúc thời tiết sáng sủa cô đem chăn đệm phơi. Nhà đứa nhỏ nhiều nước tiểu thì cũng mùi lạ nên cần giặt sạch. Dù xà phòng nhưng giặt thế cũng bay mùi khó chịu.
Thái Hoa Câu ánh sáng mặt trời đặc biệt nhiều, cứ như phơi một ngày cảm nhận mùi vị của ánh mặt trời.
Đến nỗi công việc bên thì liền tùy tâm , việc nhẹ thì dẫn đứa nhỏ mò cá, còn việc nặng thì diện lý do đau đầu, dù cha chồng đối với cô cũng ưa gì, mà họ cũng dám trêu chọc cô.
Bên chị dâu cả Vương Xuân Mai hỏi chồng : “Anh thử xem, đều là sự thật?”
Anh hai cả: “Nói gì?”
“Là thím ba lấy cái cuốc đ.á.n.h đó” Còn dọa tới nổi tè quần
“Thôi đừng quan tâm, lời cũng thể tin tưởng, em cũng đừng bàn tán đó bên ngoài” Thím ba nhát gan như chim cút thì dám đ.á.n.h chứ?
Anh em nhà họ Lục đều , bọn họ cũng đèn cạn dầu, tính tình như hổ ai cũng rõ ràng.
“Để ý tai vách mạch rừng, xem thím ba bệnh đầu óc liền choáng váng?”
Vương Xuân Mai chuyện một hồi vẫn thấy chồng trả lời, đáp cô là tiếng ngáy, cô đành âm thầm thở dài.
Cô còn chuyện đưa hai đứa con trai học , chuyện học hành là đại sự trong thôn.
Hai vợ chồng nhà chú hai ngọt một tiếng, mặt mày chồng liền hớn hở dâng hết thứ cho chú thím , nhà đẻ thím hai điều kiện nên giúp đỡ chút ít. Chú ba tuy rằng ở nhà nhưng tiền lương cũng khiến cuộc sống kém ai, em chồng thứ tư thể tìm nhà chồng để gả qua, so cũng kém mấy. Còn chú năm về thi đại học, chừng tiền đồ còn sáng lạng hơn chú ba.