Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão

Chương 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là ngày đầu tiên nhà đồng, đương nhiên ăn ngon để bồi bổ. Vì , Khương Du Mạn trực tiếp c.h.ặ.t c.h.â.n giò lợn để chuẩn món chân giò kho tàu.

Chân giò c.h.ặ.t xong rửa sạch, chần qua nước sôi để riêng.

Tiếp đó dùng đường phèn trong gian để thắng nước màu, cho chân giò , cho thêm gia vị hầm chín.

Khu nhà thanh niên trí thức tổng cộng hai cái nồi.

Khi đậy nắp nồi hầm chân giò, cái nồi còn dùng để hấp bánh màn thầu bột mì trắng.

Bình thường các thanh niên trí thức về nấu cơm đều xếp hàng, nhưng khi họ tan , một dùng hai cái nồi nấu cơm là đủ.

Chân giò và bánh màn thầu gần như cùng lúc chín!

Chân giò màu đỏ óng, bánh màn thầu trắng phau xốp mềm, thấy ngon!

Đối với tài nấu ăn của , Khương Du Mạn vô cùng tự tin.

 

Còn về canh, cô trực tiếp dùng nước linh tuyền trong gian, cộng thêm rong biển và trứng mua ở cung tiêu xã mua bán hôm nay để món canh rong biển trứng.

Khương Du Mạn nếm thử một miếng, là ảo giác của cô , nhưng cô luôn cảm thấy canh nấu bằng nước linh tuyền ngon hơn nhiều.

Một bát canh đầy, cộng thêm một bát lớn chân giò kho tàu và bánh màn thầu bột mì trắng.

Làm xong những món , trong đội mới vang lên tiếng loa báo hiệu tan .

Khương Du Mạn vội vàng mở cửa sổ nhà bếp để thông gió, kẻo lát nữa mùi.

Ăn ngon ở đời xem bình thường, nhưng trong cảnh đều ăn cám nuốt rau như thế , dễ ghen tị.

Hôm nay là trường hợp đặc biệt, cô một chuyến đến công xã.

Đợi khi những đồng, cô thể dậy sớm nấu cơm, cất gian.

 

Khương Du Mạn nghĩ bưng cơm và thức ăn nhà.

Một lúc , cô thấy lượt trở về.

Chu Vân chạy ở phía , cô đói chịu nổi, tan vội vàng về nấu cơm.

Khi cô vội vã lấy bột cao lương từ trong nhà , bước cửa bếp ngửi thấy mùi thịt còn sót .

Gần như ngay lập tức, trong miệng Chu Vân tiết nước bọt, bụng càng đói kêu ùng ục.

bất giác quanh một vòng trong bếp, chỉ thấy bếp và nồi đều sạch sẽ, ngay cả một mẩu thịt cũng thấy.

“Chị Chu, chị còn đây gì? Không chị chị đói chịu nổi ? Mau nấu cơm .”

Các nữ thanh niên trí thức khác bưng chậu mì qua .

“Sao ngửi thấy mùi thịt trong bếp chúng nhỉ?” Chu Vân hít hít mũi hai cái: “Các cô ngửi xem, ?”

“Đại đội còn chia thịt, lấy mùi thịt? Chị Chu, chị ngửi nhầm ?”

“Các cô ngửi xem, thật sự đấy.” Chu Vân kiên quyết.

khứu giác nhạy, ngửi thấy chỉ mùi thịt, mà món ăn chắc hẳn còn nấu thơm.

Các nữ thanh niên trí thức sững sờ, bước chân bếp.

Họ học theo Chu Vân hít hít mũi, cẩn thận ngửi một hồi.

“Hình như thật sự mùi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao/chuong-21.html.]

“Chẳng lẽ ai đó hầm thịt trong bếp của chúng ?” Mấy nhíu mày.

“Chu Vân!”

lúc , chồng của Chu Vân bế đứa con trai đang ngừng của cô đến: “Khi nào mới cơm ăn ? Con trai chúng đói quá cứ mãi.”

“Sắp , ngay đây.” Chu Vân thấy con trai t.h.ả.m như , lập tức còn tâm trí truy cứu nữa, vội vàng thêm nước nhào bột cao lương.

Lúc trong sân ít thanh niên trí thức trở về, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, cũng quên chuyện .

Nhà cách âm, trong nhà Khương Du Mạn cũng thấy mấy câu đối thoại ở bên ngoài.

khỏi thầm cảm thán: xem nhất định dậy sớm nấu cơm, đó cất gian để giữ ấm.

 

Nếu , lúc nào cũng khác để ý, quả thực .

Hoặc là xây một cái bếp riêng cho nhà .

Bên cạnh gian nhà họ phân một gian nhỏ sụp, lúc đó cô nghĩ, gian nhỏ thể xây lên thành một cái bếp nhỏ.

Nếu bếp riêng, sẽ cần lo lắng nhiều như .

Khương Du Mạn từng nghĩ đến việc thắt lưng buộc bụng, thà phiền phức một chút cũng để cái miệng chịu thiệt.

Còn cả miệng của những khác trong nhà họ Phó nữa.

.

Nói đến nhà, nhiều như trở về, Phó Cảnh Thần và những khác vẫn về?

Nghĩ đến đây, Khương Du Mạn dậy khỏi ghế, định cửa sổ xem.

Vừa mới dậy, cửa đẩy .

Ngay đó, cả nhà họ Phó đều bước .

Vừa cửa, ngửi thấy một mùi thịt thơm nồng.

 

“Ba , Cảnh Thần, em gái, về ? Chắc đói cả ? Mau xuống ăn cơm .”

Khương Du Mạn họ, .

Phó Hải Đường vốn mệt đến mức tay đầy mụn nước, đói meo, xa xa thấy cửa nhà đóng c.h.ặ.t, tâm trạng vô cùng tồi tệ.

Cô nghĩ chị dâu chắc vẫn còn đang ngủ trong chăn.

đây ở nhà, cô ngủ đến chiều cũng là chuyện thường.

Nghĩ đến việc đồng về còn bếp nấu cơm hầu hạ chị dâu, Phó Hải Đường tức c.h.ế.t!

Ai ngờ đẩy cửa , thấy cô chị dâu đỏng đảnh của đang trong nhà!

Không chỉ , bàn mặt chị còn bày một bát lớn chân giò kho tàu óng ả và những chiếc bánh màn thầu bột mì trắng đang bốc nóng hổi!

kìm nuốt nước bọt, trợn mắt há mồm : “Chị, đây là chị ?” Giọng điệu đầy vẻ thể tin .

Chẳng lẽ ảo giác ?

Mẹ Phó nhanh tay đóng cửa để ngoài thấy, đó mới bước lên phía : “Mạn Mạn, những thứ đều là con ?”

Câu hỏi giống hệt con gái, vì quá ngạc nhiên nên thậm chí còn quên cả việc mắng Phó Hải Đường gọi chị dâu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận