Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão

Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vợ chồng họ còn mặt mũi nào nữa?

"Không gì để cả." Khương Du Mạn gạt tay bà . "Hai cho sống yên , cũng sẽ để hai yên."

Lần Phan Lan Phượng thật sự . "Nào ..."

Lời còn xong tiếng quát giận dữ của Khương Minh Bân cắt ngang: "Đi lấy tiền đưa cho con bé bất hiếu !"

Đừng Phan Lan Phượng bình thường lo toan việc trong nhà, nhưng trong những chuyện lớn như thế , vẫn là Khương Minh Bân quyết định.

Thấy Khương Minh Bân nổi giận như , bà cũng chỉ thể lau nước mắt nhà.

Trong nhà chính thoáng chốc chỉ còn hai cha con.

Khương Minh Bân tức giận trong lòng, nhịn : "Sao tao nuôi một đứa con gái m.á.u lạnh như mày?"

Khương Du Mạn chút khách khí đáp trả: "Bởi vì con giống ba."

 

Một câu , chặn họng Khương Minh Bân một cách chắc nịch.

Đợi ông lấy , Phan Lan Phượng cầm một túi vải nhỏ từ trong nhà .

Khương Minh Bân giật lấy ném lên bàn, chỉ cửa. "Cầm lấy tiền , cút ngay cho tao!"

Khương Du Mạn lười để ý đến cơn giận dữ bất lực của ông , mở túi vải kiểm tra đồ đạc.

Một nghìn tám trăm đồng tiền mặt, còn cả những món đồ trang sức bằng vàng ...

Sau khi xác nhận gì sai sót, cô liền bỏ .

Trước khi khỏi nhà chính, cô còn lấy cả tấm giấy khen treo tường để biểu dương Hứa Mi xuống.

Khương Minh Bân thấy , tức đến đau cả tim. "Con bé c.h.ế.t tiệt, bỏ xuống cho tao!"

"Con lấy giấy khen của con, là chuyện thiên kinh địa nghĩa." Khương Du Mạn đầu , đẩy cửa ngoài.

 

Người thời nay coi trọng danh tiếng. Những về nông thôn cải tạo thành phần , tấm giấy khen trong tay, khi về nông thôn thể tránh nhiều phiền phức.

Cô tất nhiên mang .

Chỉ là hai trong nhà thì tức điên lên.

Đi đến sân, vẫn còn thấy tiếng Khương Minh Bân tức giận giậm chân. "Đồ con gái bất hiếu ăn cây táo rào cây sung, cả đời ở nông thôn chịu khổ, đừng mong tao giúp đỡ một tay!"

"Minh Bân, đưa hết tiền , nhà chúng ?"

"Còn nữa? Tiền đưa , căn nhà phần của nó! Công việc của cũng là của Hà Nhi, liên quan gì đến nó."

"..."

Tiếng chuyện xen lẫn với tiếng đập phá đồ đạc, ngừng vọng từ trong nhà.

Khương Du Mạn thậm chí dừng một bước.

Hai năm thể trở về, cuộc sống còn hơn , Khương Minh Bân thể giúp gì?

Còn về căn nhà, căn nhà tên ruột của nguyên chủ, khi cô trở về từ từ tính sổ cũng muộn.

Xách túi vải nặng trĩu tay, đường trở về, tâm trạng của Khương Du Mạn vô cùng .

Khi về đến nhà, Phó và những khác lầu, chắc là đang nghỉ ngơi trong phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao/chuong-10.html.]

Lúc Khương Du Mạn cầm đồ lên lầu, Phó Cảnh Thần đang thu dọn đồ đạc.

Thấy là Khương Du Mạn, khẽ thở phào nhẹ nhõm, cất tiếng hỏi: "Có bắt nạt ?"

Vừa hỏi, đưa mắt khắp cô một lượt.

Kể từ lúc cô khỏi nhà hôm nay, lòng yên. Thực sự thể yên , mới lấy những thứ cần mang về nông thôn để thu dọn.

"Có ở đây, ai dám bắt nạt em?" Khương Du Mạn đưa đồ trong tay qua, tươi như hoa.

"Ý em là ?" Phó Cảnh Thần nhận lấy đồ, đôi mắt đen ánh lên vẻ khó hiểu.

Tâm trạng của Khương Du Mạn , liền kể chuyện Khương Minh Bân dám đ.á.n.h .

Phó Cảnh Thần mím nhẹ đôi môi mỏng, : "Nếu em bắt nạt, tất nhiên sẽ trút giận cho em." Dù đó là cha vợ danh nghĩa của .

 

Nếu chuyện cô đồng ý về nông thôn cùng là thật, thì ai phép bắt nạt cô.

Kể cả chính .

Khương Du Mạn hài lòng với sự giác ngộ của , : "Cho nên em mới ở đây, ông dám bắt nạt em."

Nhìn nụ rạng rỡ của cô, nghĩ về tất cả những gì cô , ánh mắt Phó Cảnh Thần dừng cô mang theo một sự ấm áp khó nhận , ngay cả những sợi tóc khẽ bay cũng bỏ sót.

"Được , chúng mau thu dọn hành lý , ngày ."

Khương Du Mạn lấy hết chiến lợi phẩm hôm nay nhét túi.

Giấy khen của nguyên chủ l*иg trong khung ảnh, nhưng khung ảnh nhét túi hành lý tiện.

, cô mở khung ảnh , định lấy riêng tờ giấy khen để cất .

"Á..."

Ai ngờ đưa tay chạm chiếc đinh nhỏ bên trong. Ngón tay Khương Du Mạn thoáng chốc thêm một vệt m.á.u.

 

Phó Cảnh Thần nhíu mày , mím môi : "Anh lấy t.h.u.ố.c."

Nói xong, xuống lầu.

Khương Du Mạn thời gian để ngăn cản. Lúc , cô sờ thấy một sợi dây chuyền trong khung ảnh.

Lấy xem, đó là một sợi dây chuyền mặt ngọc lục bảo.

Sợi dây chuyền trong khung giấy khen phần t.ử tích cực tiên tiến mà Hứa Mi nhận khi còn sống, chắc hẳn là đồ của nguyên chủ.

Lúc , mặt dây chuyền dính m.á.u của cô, càng cho màu sắc của nó thêm xanh biếc.

Khoan !

Khương Du Mạn kỹ, phát hiện m.á.u mặt dây chuyền đang giảm với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Giống như thứ gì đó đang hấp thụ !

Là một con mọt sách ít tiểu thuyết, trong đầu cô mơ hồ nảy một ý nghĩ khó thể xảy .

Để xác thực suy đoán của , cô trực tiếp ấn ngón tay thương lên mặt dây chuyền.

Một cảnh tượng thần kỳ xảy !

Chỉ thấy một tia sáng xanh lóe lên, giây tiếp theo, một gian rộng bằng sân bóng rổ xuất hiện trong đầu cô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận