Bên ký túc xá nữ cũng đang thịt. Trương Vệ Hồng và Văn Tĩnh đang món thịt kho tàu, từng đợt hương thơm lan tỏa, quyến rũ đến mức chảy cả nước miếng, mắt trông ngóng chằm chằm nồi.
Phương Đường xách miếng thịt chia của định đến nhà tranh nấu cơm. Văn Tĩnh gọi cô , ánh mắt lấp lánh hỏi:
“Phương Đường, cô ăn cơm cùng chúng ?”
“Không ăn, chút việc.”
Phương Đường nhàn nhạt mở cửa .
Đợi cô , Bạch An Kỳ hừ một tiếng. Cổ cô bây giờ một mảng bầm tím đen vẫn còn đau. Tối qua cô còn gặp ác mộng, trong mơ là gương mặt dữ tợn đáng sợ của Triệu Vĩ Kiệt cứ như ăn thịt .
Cô thư về nhà lóc kể lể chuyện Triệu Vĩ Kiệt bóp c.h.ế.t . Ba chắc chắn sẽ ép cô qua với Triệu Vĩ Kiệt nữa.
khi nghĩ đến sự ấm ức ngày hôm đó, Bạch An Kỳ càng thêm hận Phương Đường. Cô hề cảm kích ơn cứu mạng của Phương Đường. Nếu do con tiện nhân gây sự thì Triệu Vĩ Kiệt tay với cô chứ?
Con tiện nhân đ.â.m một nhát cứu , thật đê tiện độc ác!
“Phương Đường thường xuyên lên lưng chừng núi cùng với Tang Mặc. Có họ đang hẹn hò ?”
Văn Tĩnh giả vờ bâng quơ bắt chuyện.
Trương Vệ Hồng sững hỏi :
“Phương Đường thường xuyên lên lưng chừng núi ? Cô đến đó gì?”
Chuyện ở lưng chừng núi hai ông lão bí ẩn, cả đội thanh niên trí thức đều . Mọi đồn đoán hai ông lão phạm đưa về nông thôn cải tạo lao động, chắc chắn . Vì các thanh niên trí thức khi ngang qua nhà tranh đều sẽ vòng, dám giao tiếp với hai ông lão sợ rước phiền phức.
“Ai mà Phương Đường nghĩ gì, cô và Tang Mặc gan cũng thật lớn.”
Văn Tĩnh đầy ẩn ý.
Trương Vệ Hồng chau mày bất mãn :
“Phương Đường quá tự ý , việc nghĩ đến tập thể. Sau chúng cùng khuyên bảo cô .”
Văn Tĩnh gì.
Bạch An Kỳ xì một tiếng hả hê :
“Có gì mà khuyên, cô tự tìm đến chỗ c.h.ế.t thì trách ai . Chỉ tại cô ngu ngốc thôi, cần gì cản cô c.h.ế.t!”
Trương Vệ Hồng khuyên nhủ:
“Phương Đường còn cứu cô, chứng tỏ cô vẫn còn quan tâm đến tình đồng đội. Cô và cô hòa thuận với thể trở thành bạn .”
“Ai mà bạn với cô ? Bạn của nhiều, Phương Đường cô là cái thá gì chứ? Làm bạn của liệu cô xứng ?”
Bạch An Kỳ nổi đóa, còn giận cá c.h.é.m thớt sang cả Trương Vệ Hồng chỉ mũi cô mắng:
“Cô là cái gì chứ? Ngày nào cũng khuyên , khuyên , khoe khoang vĩ đại lắm, để nổi bật sự nhỏ bé của chúng đúng ? Hừ, chuyện của cô bớt quản !”
Cô ghét c.h.ế.t cái loại như Trương Vệ Hồng cứ tưởng là cán bộ, ngày nào cũng huấn thị . Quạ đen thấy đen. Bạch An Kỳ bây giờ cảm thấy, Trương Vệ Hồng là đáng ghét thứ hai.
Phương Đường là một.
Địa vị đó vĩnh viễn đổi.
Sắc mặt Trương Vệ Hồng xanh trắng đan xen, hổ đến mức chỉ tìm cái lỗ mà chui xuống. Cô bao giờ khác sỉ nhục như . Bạch An Kỳ cũng quá kiêu ngạo .
Cô chỉ hy vọng trong ký túc xá thể hòa thuận với , vui vẻ hòa đồng thì gì sai chứ?
--
“Thịt ! Ai da, thơm quá, mau đến ăn thịt thôi.”
Văn Tĩnh múc một bát thịt lớn mùi thơm lan tỏa, lập tức phá tan bầu khí khó xử. Trương Vệ Hồng mặt lạnh tanh xuống ăn thịt, Bạch An Kỳ cũng bắt đầu ăn ai thèm để ý đến ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-28-noi-chien.html.]
Văn Tĩnh kẹp ở giữa hề ảnh hưởng, cô ăn thịt ngấu nghiến. Trông thì lịch sự văn nhã nhưng tốc độ hề chậm, gắp một miếng một. Bạch An Kỳ thì ngược , trông thì như ma đói đầu t.h.a.i nhưng thật ăn bao nhiêu, một miếng thịt nhai lâu. Cô ăn một miếng thì Văn Tĩnh thể ăn ba miếng.
Bạch An Kỳ nghiến răng, hối hận vì nấu chung với Văn Tĩnh. Miệng cô gái trông lớn mà ăn gì cũng nhanh, cô ăn , thiệt thòi quá.
“Văn Tĩnh, cô ăn chậm một chút, thịt sắp cô ăn hết .”
Bạch An Kỳ bĩu môi vui. Cô còn ăn mấy miếng.
“Cô ăn nhanh lên , ăn thế là chậm .”
Tay Văn Tĩnh ngừng, nhanh như chớp gắp một miếng thịt lớn nhét miệng ăn ngon lành. Đũa của Bạch An Kỳ dừng giữa trung, cô định gắp miếng thịt đó Văn Tĩnh cướp mất.
Tức đến mức cô cầm cả nồi lên, gạt ít thịt bát lúc mới thôi.
“Nửa cân thịt của còn ăn mấy miếng, cho các cô ăn hết.”
Bạch An Kỳ tức giận trợn mắt. Một đám ma đói đầu t.h.a.i cứ như bao giờ ăn thịt. Sau cô sẽ nấu chung với hai con ma đói nữa.
Trong nồi còn bao nhiêu thịt, Văn Tĩnh vẫn nhanh như chớp gắp ăn. Lần Trương Vệ Hồng bất mãn, cô cũng chẳng ăn bao nhiêu. Bạch An Kỳ gạt phần của cô , thịt còn theo lý là của cô , Văn Tĩnh sớm ăn hết phần của .
“Vậy phần của , cũng chia.”
Trương Vệ Hồng do dự một lát, vẫn cầm nồi lên dứt khoát gạt hết thịt còn , chỉ còn một ít nước sốt.
Đũa của Văn Tĩnh gắp hụt sắc mặt chút âm trầm, cô nhỏ giọng :
“Các cô gì ? Đều gạt hết bát , nếu ăn riêng thì nấu riêng .”
“Cũng .”
Trương Vệ Hồng đồng ý. Cô cũng nấu chung với Văn Tĩnh, quá thích chiếm lợi nhỏ. Mấy ngày nay nấu chung cô chịu ít thiệt thòi. Đồ ăn vốn đủ, mấy ngày nay cô ăn no bữa nào đều bụng Văn Tĩnh hết.
Văn Tĩnh lạnh, mỉa mai :
“Được thôi, dù cũng nấu cơm vị cũng tệ, nấu chung cũng chẳng .”
Trương Vệ Hồng cúi đầu ăn thịt, cô cũng nấu cơm càng cả.
Lòng Bạch An Kỳ chùng xuống. Cô nấu cơm, đến mì tôm cũng nấu, bây giờ?
để Văn Tĩnh chiếm lợi thìcô vui. Cô gái ăn như heo, ăn cực khỏe, nấu chung chính là chịu thiệt rõ ràng, cô ngốc đến .
Bạch An Kỳ nhanh chủ ý, hừ lạnh :
“ sẽ nấu chung với phòng bên cạnh.”
Cô thà nấu chung với các nam thanh niên trí thức còn hơn là với Văn Tĩnh. Cô gái chính là loại mà cô - mặt ba lạng thịt, gò má cao ch.ót vót tướng khắc khổ. Cô đời nào kết bạn với loại .
Văn Tĩnh lạnh, đổ cơm nồi, chan nước thịt ăn ngấu nghiến. Không nấu chung thì thôi, cô cũng chẳng thèm.
--
Không khí trong ký túc xá nữ căng thẳng, còn bên nhà tranh thì hòa thuận vui vẻ. Phương Đường đang sủi cảo. Tang Mặc thật sự đổi bột mì và gạo nếp, năm cân bột mì, nửa cân gạo nếp, đủ ăn mấy bữa.
Trên núi nhiều rau tề thái, chỉ cần đào một lúc là cả một rổ. Tang Mặc phụ trách nhào bột, ông Phương thì băm nhân, ông còn cán vỏ sủi cảo. Ông Phương là miền Bắc thích ăn đồ từ bột mì nên sủi cảo thì ông còn tích cực hơn ai hết.
Phương Đường trộn nhân xong, nếm thử vị, mặn nhạt .
Ông Phương nhanh nhẹn cán vỏ, Phương Đường thì phụ trách gói. Tang Mặc và ông Ngô cũng giúp, mặc dù sủi cảo gói hình thù kỳ quái nhưng ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của .
Nước sôi, Phương Đường thả sủi cảo đậy nắp . Chờ nước sôi nữa sủi cảo đều nổi lên trắng trẻo mập mạp, thấy thèm.
Thêm ba nước lạnh chờ nước sôi là thể vớt . Đây là bà nội dạy khi còn nhỏ, Phương Đường còn hỏi tại thêm ba nước lạnh, bà nội là do tổ tiên truyền , cứ theo là đừng hỏi tại , dù tổ tiên sẽ sai.
--
Hết chương 28.