Triệu Vĩ Kiệt lảo đảo bê bết bùn đất bác tài xế đỡ lên bờ ruộng. Hắn đến là để một dấu chân bùn đến đó. Quần áo ướt sũng lạnh như băng dính c.h.ặ.t khiến hai hàm răng va cầm cập, năng cũng rõ lời.
“Đường… Đường Đường… cô… cô gì mà đẩy ?”
“Ai bảo giở trò lưu manh, mới đẩy !”
Phương Đường cố nén sự ghê tởm trừng mắt . Đời cô tuyệt đối sẽ để Triệu Vĩ Kiệt toại nguyện.
“Chúng … là đối tượng của … Hắt xì!”
Ánh mắt Triệu Vĩ Kiệt trở nên âm hiểm. Hắn nhắm chắc Phương Đường, ba cô cũng đồng ý , cô gái thoát khỏi lòng bàn tay .
Nghe đến đây Phương Đường điên tiết hẳn lên. Nỗi uất hận dồn nén từ hai kiếp khiến cô nhảy khỏi xe nhặt một hòn đá hung hăng nện thẳng đầu Triệu Vĩ Kiệt. Giữa thanh thiên bạch nhật, một dòng m.á.u đỏ tươi hòa cùng nước bùn chảy dọc sống mũi xuống trông như thể vạch một đường chia đôi khuôn mặt bành của .
“Ai là đối tượng của ? Đồ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! còn chẳng quen , nếu còn năng bậy bạt thì … đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Phương Đường tức giận ghê tởm, cả run lên vì phẫn nộ. Cú nện đá dùng hết tất cả dũng khí của cô, nước mắt cũng vì thế mà tuôn lã chã.
[Ký chủ phản kháng kẻ ác, kích hoạt nhiệm vụ thành công. Phần thưởng: Đôi mắt long lanh như nước hồ thu.]
Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
Phương Đường kịp hiểu, "đôi mắt long lanh như nước hồ thu" là ý gì?
Cô hề rằng đôi mắt xinh của lúc như phủ một lớp sương mờ, đến mức hoa lê mưa vô cùng đáng thương. Các thanh niên trí thức khác chỉ cần một cái là trái tim mềm nhũn . Họ chỉ cảm thấy Triệu Vĩ Kiệt quá đáng ghét, ban ngày ban mặt mà dám giở trò lưu manh còn trơ trẽn bịa chuyện là đối tượng của , đúng là thể chấp nhận .
Ngay cả việc Phương Đường dùng đá bổ đầu Triệu Vĩ Kiệt, cũng cảm thấy hợp lý. Đối phó với loại lưu manh hổ thì xuống tay tàn nhẫn một chút.
Triệu Vĩ Kiệt quệt tay lên mặt thấy là m.á.u thì gầm lên giận dữ:
“Phương Đường, cô đừng voi đòi tiên! Ba cô đều đồng ý cả , cô còn giả vờ thanh cao cái gì!”
Ba là xưởng trưởng còn ba của Phương Đường chỉ là một cán bộ quèn trong xưởng của ba . Được gả nhà là phúc của Phương Đường, cô gái lấy tư cách gì mà cao?
Phương Đường bất giác rùng , đó là nỗi sợ hãi bản năng của cơ thể đối với Triệu Vĩ Kiệt. Mọi thấy thì càng thêm thương cảm cho cô và căm ghét Triệu Vĩ Kiệt hơn, trăm miệng một lời lên án .
“Anh còn giở trò lưu manh nữa là chúng báo công an, bắt cải tạo lao động đấy!”
“Anh tự soi gương xem, trông cái dạng gì mà đòi xứng với Phương Đường?”
“Còn bậy nữa thì đừng trách chúng khách khí!”
Mấy nam thanh niên trí thức chắn mặt Phương Đường căm phẫn trừng mắt Triệu Vĩ Kiệt. Không khí căng như dây đàn tưởng chừng thể lao ẩu đả bất cứ lúc nào.
“Ồn ào cái gì mà ồn ào! Các đến đây để việc, để gây sự! Còn gây sự nữa thì về hết thành phố !”
Bác tài xế hét lên một tiếng, lập tức im bặt về chỗ . Bác tài khẽ cau mày liếc Phương Đường. Con gái gương mặt đến mức tai họa thế ở nông thôn chắc là chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-2-danh-chet-cai-do-coc-ghe.html.]
Mấy tên du côn trong làng hễ thấy nữ thanh niên trí thức xinh là thèm thuồng như ch.ó thấy xương. Năm ngoái ở đại đội bên cạnh một nữ thanh niên trí thức buổi tối vệ sinh kẻ nào đó nhục. Cô gái đó nhảy sông tự vẫn cứu về .
Cô gái còn xinh hơn cô gái nhảy sông nhiều. Haizz, e là trong thôn sẽ yên .
Chiếc máy cày nổ máy chạy phành phạch về phía đại đội sản xuất núi Đầu Trâu. Vết m.á.u mặt Triệu Vĩ Kiệt khô , miệng vết thương còn dính một nhúm lá cây xanh lè trông như bãi phân. Quần áo ướt sũng gió thổi khô cứng lạnh đến mức co rúm . Ánh mắt càng thêm độc địa, tựa như một con rắn độc ẩn trong bóng tối.
Vừa với bác tài xế đến trạm y tế của thị trấn để xử lý vết thương nhưng bác tài chẳng thèm để ý. Bác chỉ tiện tay giật một nắm cỏ dại ven đường nhai nát đắp lên vết thương cho , đó mặc kệ. Lúc mới hiểu , ở cái làng quê hẻo lánh phận xưởng trưởng của ba chẳng tác dụng gì, ai quan tâm ba là ai hết!
Phương Đường lặng lẽ suy nghĩ. Vừa cái thứ tự xưng là hệ thống với cô rằng vị đại lão mà cô cần cưa đổ cũng đang ở chiếc máy cày . Anh chính là đàn ông trai và lạnh lùng nhất. Từ đầu đến cuối, từng cô lấy một cũng một câu nào, còn lạnh hơn cả tảng băng tháng Chạp.
“Anh thích .”
Phương Đường chút tự tin nào, nhiệm vụ khó quá.
cô thất bại. Khó khăn lắm mới trùng sinh, cô tận hưởng cuộc sống.
[Nếu thích cô thì còn cần cô cưa cẩm gì nữa?]
Hệ thống vặn một câu đó an ủi:
[Yên tâm, hệ thống hỗ trợ, chắc chắn sẽ thành công!]
Phương Đường cảm thấy yên tâm hơn một chút, cô len lén liếc đàn ông lạnh lùng, mặt bất giác ửng hồng. Người đàn ông quả thực trai. Hệ thống là vận mệnh ưu ái, là một lợi hại và vô cùng chung thủy. Một đàn ông tuyệt vời như liệu sẽ thích cô ?
Dáng vẻ của cô tuy cũng coi là xinh nhưng kiểu lòng lớn tuổi. Mẹ của Triệu Vĩ Kiệt mắng cô là hồ ly tinh, ngay cả ruột cũng thích cô. Bà cô trông quá lẳng lơ mất mặt gia đình.
Nét mặt Phương Đường thoáng buồn. Ba cô chỉ yêu quý chị cả và em trai. Chị cả Phương Lan đoan trang hào phóng, hiểu lễ nghĩa, học hành giỏi giang, từ nhỏ đến lớn luôn là niềm tự hào của ba . Em trai tuy học giỏi nhưng nó là con trai, cũng là cục cưng trong lòng ba . Chỉ cô là thừa thãi.
Cô và em trai Phương Hoa là một cặp song sinh. Lúc họ đời, chị cả Phương Lan mới hai tuổi, em trai yếu ớt, bố chăm sóc xuể nên gửi cô mới sinh về quê. Cô từng uống một ngụm sữa nào, là bà nội dùng cháo bột nuôi cô lớn.
Bà nội là với cô nhất nhưng bà qua đời khi cô mười lăm tuổi. Lúc đó cô đón về thành phố. Ba năm sống ở nhà cô nhận hết việc nhà, lúc ăn cơm chỉ dám gắp rau cũng dám ăn nhiều, chỉ sợ ba ghét bỏ. Cô cứ ngỡ rằng chỉ cần nỗ lực lấy lòng thì thể đổi một chút tình thương của ba .
cô nghĩ quá đơn giản. Khi thương , dù hèn mọn lấy lòng đến cũng là vô ích. Không yêu chính là yêu chẳng cần lý do gì cả.
Phương Đường tự giễu. Trong lòng ba , chị cả là niềm tự hào em trai là bảo bối. Còn cô học hành tướng mạo lẳng lơ, là thứ con gái chỉ tốn của mất hết mặt mũi.
Vì khi trong xưởng thông báo, mỗi gia đình con một cử một về nông thôn thì ba chút do dự mà chọn cô.
Khi Triệu Vĩ Kiệt theo đuổi cô còn rêu rao bậy bạ hỏng danh tiếng của cô, ba những bênh vực mà còn mắng cô đàng hoàng liên lụy đến thanh danh của chị cả và em trai.
Nhà họ Triệu hứa sẽ tiến cử chị cả Đại học Công Nông Binh còn giúp em trai trở thành công nhân chính thức. Ba cô cần suy nghĩ mà lập tức đồng ý hôn sự còn bảo cô điều, đừng trẻ con, càng ích kỷ. Họ thậm chí còn danh tiếng của cô hỏng , ngoài việc gả cho Triệu Vĩ Kiệt còn đàn ông nào dám cưới nữa?
Cứ như , kiếp cô chính những ruột thịt đẩy hố lửa. Khi cô đang đau đớn giãy giụa trong hố lửa thì Phương Lan trở thành một sinh viên Đại học Công Nông Binh quang vinh, gả cho con cháu cán bộ cấp cao ngưỡng mộ tán dương.
Phương Hoa thì trở thành công nhân chính thức, nhờ vẻ ngoài ưa và miệng lưỡi ngọt ngào cũng cưới con gái cán bộ, sống một cuộc sống sung túc.
--
Hết chương 2.