Thân Là Tu Sĩ Hợp Hoan Tông, Ta Lại Bị Linh Sủng "Ăn Thịt".

9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công pháp vận chuyển suốt một đêm ròng.

Khi trời hửng sáng, mở mắt , cảm nhận tu vi trong tăng thêm một bậc lớn. Huyền Dạ buông lỏng khỏi , cuộn bên cạnh, ánh mắt dựng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

"Sắp . Không bao lâu nữa nàng sẽ đột phá thôi."

Ta đưa tay vuốt ve đầu : "Vất vả cho ."

Hắn dụi dụi tay : "Không ."

Ta ôm lấy , nhắm mắt ngủ .

Ba tháng .

Ta cảm nhận tu vi trong cơ thể đạt đến điểm giới hạn, giống như nước trong chén sắp tràn ngoài.

Huyền Dạ : "Chính là hôm nay. Nàng chuẩn đột phá ."

Ta khoanh chân giữa sân, Huyền Dạ hóa thành long hình, uy dũng cuộn quanh hộ pháp cho . Thân hình như một bức tường thành đen kịt bao bọc ở chính giữa.

Ta vận chuyển công pháp, điều động bộ tu vi để xung kích bình chướng của Đại Thừa kỳ. Luồng sức mạnh đó cuộn trào trong như một con rồng vây hãm, điên cuồng thoát khỏi l.ồ.ng giam. Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, từng chút từng chút một công phá.

Đau.

Từng tấc kinh mạch khắp cơ thể đều đau đớn như xé rách từ bên trong. thể dừng .

Không bao lâu trôi qua. Có thể là một canh giờ, cũng thể là một ngày.

Ta thấy trong vang lên một tiếng "rắc" giòn tan...

Bình chướng vỡ.

Đại Thừa kỳ!

Ta mở bừng mắt. Linh khí trong trời đất điên cuồng tràn cơ thể như một cơn lốc xoáy khổng lồ, hút sạch linh khí trong vòng trăm dặm về đây. Cơ thể tham lam hấp thụ, đan điền mở rộng, kinh mạch trở nên kiên cố hơn bao giờ hết.

Quá trình kéo dài chừng một nén nhang. Khi thứ bình lặng trở , cảm nhận bản lột xác.

Thế giới trong mắt trở nên rõ nét vô cùng. Ta thể thấy từng hạt bụi li ti trong khí, thấy tiếng côn trùng kêu cách xa mười dặm, cảm nhận cả nhịp đập của đại địa.

Ta dậy, tùy ý vung tay một cái. Một luồng linh lực từ lòng bàn tay bay , đ.á.n.h nát vụn hòn non bộ đằng xa thành bình địa.

"Chúc mừng nàng. Đã là Đại Thừa kỳ ."

Ta cúi đầu Huyền Dạ. Đôi đồng t.ử của mang theo ý , chiều trút bỏ gánh nặng.

"Cảm ơn . Không , thể đến bước ."

"Không cần khách sáo. Nàng là của , giúp nàng là điều nên ."

Ta ngẩn : "Chàng gì cơ?"

"Nàng là của . Từ ngày nàng nhặt về, nàng của ."

Ta , cũng .

"Sao lời sớm hơn?"

"Nói sớm sợ nàng tiếp nhận nổi."

Ta xổm xuống, nâng trong lòng bàn tay: "Thế sợ bây giờ cũng tiếp nhận nổi ?"

"Chẳng bây giờ nàng thừa nhận đó ?"

Ta bật : "Được , nhận."

Đêm đó, chúng thu dọn đồ đạc, chuẩn rời khỏi Hợp Hoan Tông. Ta đến chào từ biệt sư phụ. Sư phụ , Huyền Dạ đang quấn vai , bà thở dài một tiếng.

"Đi . Sống cho thật ."

"Sư phụ, cảm ơn ."

"Ơn huệ gì chứ. Con là đồ của , giúp con là lẽ đương nhiên."

Ta dập đầu lạy ba cái rời .

Vừa khỏi tông môn, Huyền Dạ bò xuống khỏi vai , hóa thành long hình. Con hắc long dài ba trượng uốn lượn giữa trời đất, lớp vảy ánh trăng lấp lánh như khoác lên cả dải ngân hà.

"Lên ."

Ta cưỡi lên lưng , nắm lấy sừng rồng. Hắn v.út thẳng lên trung.

Gió rít bên tai, núi sông lùi chân. Mặt trăng treo lơ lửng, to tròn, tưởng như chỉ cần giơ tay thể chạm tới. Ta áp mặt lớp vảy mát lạnh của , khẽ hỏi: "Chúng ?"

"Đến một nơi ai quấy rầy."

"Được."

Hắn đưa bay lâu. Vượt qua ngàn núi, vạn sông, xuyên qua những tầng mây. Cuối cùng, chúng dừng chân tại một ngọn núi sâu. Nơi linh khí dồi dào, sơn thủy, thác nước, rừng trúc. Ngay cả khí cũng mang vị ngọt thanh.

Hắn dùng long lực khai phá một động phủ vách núi, bố trí pháp trận để ngăn ngoài xâm nhập. Chúng cứ thế định cư tại đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/than-la-tu-si-hop-hoan-tong-ta-lai-bi-linh-sung-an-thit/9.html.]

Ngày tháng trôi qua đỗi bình yên. Mỗi ngày tu luyện, song tu, cùng ngắm cảnh.

Huyền Dạ đôi khi hóa thành hình trò chuyện với , đôi khi giữ nguyên hình rắn cuộn bên cạnh. phần lớn thời gian, thích dùng hình rắn để song tu với hơn.

"Hình rắn thuận tiện hơn, thể truyền tu vi cho nàng một cách chuẩn xác nhất."

"Chàng đang lừa đấy?"

"Không hề. Ta thật lòng."

Ta tin . Dù bất kể ở hình thái nào, vẫn là Huyền Dạ của . Là linh sủng, là cộng sự, và là yêu.

Một đêm nọ, khi kết thúc song tu, trong lòng hỏi: "Huyền Dạ, tại hồi cứ luôn phá đám mỗi khi tìm đàn ông thế?"

Hắn im lặng một lát: "Nàng thật sự ?"

"Muốn."

"Bởi vì ghen."

Ta phì : "Chàng là một con rắn mà cũng ghen ?"

"Ta rắn. Ta là rồng. Vả từ lúc đó thích nàng ."

"Chàng thích từ lúc đó á?"

"Ừ. Từ cái lúc nàng dùng gậy gõ đầu ."

"Chàng bệnh ? Ta đ.á.n.h còn thích ?"

"Ta cũng tại nữa. Chỉ cảm thấy nàng đặc biệt, giống với bất kỳ ai."

Ta , cũng đắm đuối.

"Thế mà chẳng sớm. Nếu sớm thì chẳng cần ngoài tìm những gã đàn ông ."

"Ta thì nàng cũng chẳng tin. Một con rắn thích nàng, nàng tin nổi ?"

"Cũng đúng."

Nếu ở bên nó lâu đến thế, mà nó đột nhiên thích , chắc chắn sẽ nghĩ nó điên.

“Vậy còn bây giờ? Nàng tin ?”

“Tin .”

Hắn cúi đầu, khẽ hôn lên trán .

“Tiểu Bạch, sẽ mãi mãi ở bên nàng.”

“Được.”

Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt , chiếu rọi lên gương mặt . Đôi mắt sáng, tựa như chứa đựng cả bầu trời .

Ta chợt nhớ về đầu tiên gặp cuộn tròn trong khe đá, khắp đầy thương tích, thoi thóp tàn, mà vẫn dùng ánh mắt phục đó để lườm

Khi , mơ cũng ngờ tới, con rắn nhỏ t.h.ả.m hại trở thành quan trọng nhất trong sinh mệnh của .

Không, là con rồng quan trọng nhất mới đúng.

“Huyền Dạ.”

“Ơi?”

“Chàng thích từ lúc đó ?”

“Ừ.”

“Vậy lúc đó nện cho một gậy, đau ?”

“... Nàng hỏi chuyện gì?”

“Ta chỉ thôi.”

Hắn im lặng một lát.

“Đau.”

Ta mỉm , đưa tay xoa xoa đầu .

“Xin nhé.”

“Không cần xin .” Hắn ôm c.h.ặ.t lấy , “Cú nện đó, cũng đáng giá lắm.”

Ánh trăng như nước, núi sâu tĩnh lặng. Ta tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , nhịp tim của , từ từ nhắm mắt .

Đây chính là những ngày tháng của . Cùng với linh sủng của , một con rắn hóa thành hắc long, trải qua những ngày tháng " hổ".

Không theo nghĩa đen là "ăn thịt" . Mà là theo một nghĩa khác .

chuyện sẽ kể cho ngoài . Nói thì hổ c.h.ế.t mất. hối hận. Một chút cũng .

(Hoàn)

Bạn cần đăng nhập để bình luận