Thân Là Tu Sĩ Hợp Hoan Tông, Ta Lại Bị Linh Sủng "Ăn Thịt".

1

1

Ta tên Lý Bạch Ngọc, là tu sĩ phế vật nhất Hợp Hoan Tông.

Nói thì thật mất mặt, nhập môn ba năm , vẫn từng chạm qua bất kỳ đàn ông nào.

Các sư tỷ ai nấy đều hồng quang đầy mặt, tu vi tăng vù vù, hôm nay đột phá Trúc Cơ, ngày mai chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan. Còn ? Luyện Khí tầng ba, giậm chân tại chỗ, cứ như đóng đinh xuống đất .

Dựa cái gì chứ?

Lý Bạch Ngọc sinh trắng trẻo như ngọc, dung mạo như hoa, dám là nghiêng nước nghiêng thành thì ít nhất ở cái Hợp Hoan Tông cũng thuộc hàng má. Dựa cái gì các sư tỷ đều câu dẫn đàn ông, còn thì ?

Ta tin cái dớp .

Ngày mai là đại hội tỉ thí tu sĩ thường niên của Thanh Dương Tông, tu sĩ trong vòng trăm dặm đều sẽ tham dự. Nơi đàn ông tụ tập đông đúc như thế, còn sợ tìm ?

Ta nhất định đến hiện trường câu dẫn vài nam tu để hưởng dụng, nâng cao tu vi của lên mới .

Nghĩ đến việc ngày mai sắp "cất cánh", buổi tối còn ăn thêm tận hai bát cơm.

Sáng sớm tinh mơ, sư phụ đến phòng .

Bà bí mật nhét cho mấy cái bình sứ nhỏ, hạ thấp giọng : "Bạch Ngọc , đây là t.h.u.ố.c thôi tình, hiệu quả gấp mười loại bán bên ngoài. Các sư tỷ của con đều , sư phụ thương con nhất đấy."

Ta cảm động đến mức suýt thì quỳ xuống.

"Sư phụ, con nhất định phụ sự kỳ vọng của !"

"Đi , ," sư phụ xua xua tay, nở nụ đầy ẩn ý, "Nhớ kỹ, đừng rêu rao."

Ta cất bình sứ trong n.g.ự.c, theo các sư tỷ xuất phát.

Các sư tỷ phía , mỗi đều rạng rỡ như hoa, bước gió. Ta thu ở cuối hàng, trong lòng thầm tính toán lát nữa nên tìm loại nam tu như thế nào —— tu vi quá cao, cao quá sẽ khinh thường ; cũng quá thấp, thấp quá thì vô dụng. Quan trọng nhất là trai, Lý Bạch Ngọc thể để bản chịu thiệt thòi .

Đang mơ mộng chuyện lành, chân đột nhiên tiếng động nhỏ truyền đến từ bụi cỏ.

Ta cúi đầu , một con rắn đen nhỏ đang cuộn tròn trong khe đá, mấy vết thương, vảy lật ngược, m.á.u me đầm đìa, trông thật t.h.ả.m thương.

"Ái chà, một con rắn nhỏ." Ta xổm xuống.

Các sư tỷ ngoảnh một cái, đầy vẻ chán ghét.

"Bạch Ngọc, quản nó gì, một con rắn rách, cứu nó còn tốn linh thạch mua t.h.u.ố.c, đáng."

"Phải đấy, mau thôi, đừng hỏng việc chính."

Ta do dự.

Con rắn quả thực yếu đến đáng thương, thở thoi thóp, xem chừng sống nổi mấy ngày nữa. Trong túi cũng chẳng bao nhiêu linh thạch, nếu cứu nó, tiền để "song tu" sẽ càng thiếu hụt.

đôi mắt nó cứ chằm chằm , đen láy, trong đồng t.ử dựng mang theo chút bướng bỉnh —— thương đến mức còn lườm , tính khí nhỏ .

Ta bỗng thấy nó khá giống .

Đều yếu, đều phục, và đều ai cần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/than-la-tu-si-hop-hoan-tong-ta-lai-bi-linh-sung-an-thit/1.html.]

"Sư tỷ, các tỷ cứ , cứu con rắn xong sẽ đuổi theo ." Ta .

Các sư tỷ chỉ mong trút bỏ cái gánh nặng là , liền nhanh chân rời .

Đợi họ xa , mới thong thả bước tới, nhặt một cái que củi khều con rắn lên.

Toàn nó đen tuyền, bóng loáng, ánh mặt trời lớp vảy ánh lên sắc đen ngũ thải rực rỡ. Ta đưa tay sờ đầu nó, cảm giác khá trơn tru.

Kết quả là chọc giận nó.

Nó đột ngột ngẩng đầu, há miệng định c.ắ.n .

Theo phản xạ, gõ một gậy xuống, trúng ngay đầu nó.

"Tiểu súc sinh, còn dám c.ắ.n chủ nhân ?"

Ta hai lời, c.ắ.n đầu ngón tay, vẽ một linh phù khế ước linh sủng giữa trung, trực tiếp vỗ lên trán nó.

Nó giãy giụa hai cái, trong đôi mắt dựng tràn đầy phẫn nộ, nhưng khế ước thành, nếu nó còn c.ắ.n sẽ phản phệ ngay lập tức.

"Nhận mệnh ." Ta nhét nó túi, phủi tay đuổi theo các sư tỷ.

Đến hiện trường đại hội tỉ thí, quả nhiên là đông nườm nượp.

Ta bên lề, mắt như đèn pha quét qua đám đông. Người nào trai, tu vi phù hợp, đang lẻ... Ừm, vị kiếm tu áo trắng đằng tệ, trông ôn nhu như ngọc, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, vặn phù hợp.

Ta chỉnh đốn y phục, nặn nụ ngọt ngào nhất, định bước tới ——

Đùi non đột nhiên như kim châm.

Đau thấu xương.

Ta suýt chút nữa thì hét lên, cúi đầu , con rắn trong túi biến mất.

Chỗ đau là ở mặt trong đùi, vị trí cực kỳ khó xử. Ta nghiến răng đến nơi hẻo lánh, tìm một góc , quanh xác định ai mới tụt quần xuống kiểm tra.

Mặt trong đùi hai lỗ m.á.u nhỏ xíu, xung quanh sưng vù lên.

Con rắn c.h.ế.t tiệt , c.ắ.n c.ắ.n, c.ắ.n đúng chỗ đó!

Ta vội vàng lục túi vải, may mà khi mang theo t.h.u.ố.c thôi tình và giải độc của sư phụ. Ta nhét viên giải độc miệng, lấy một viên khác nghiền nát đắp lên vết thương.

Đau đến mức hít hà liên tục.

"Con rắn c.h.ế.t tiệt, xem dạy dỗ ngươi thế nào."

Ta thi pháp niệm chú, theo cảm ứng của khế ước tìm thấy nó —— nó đang ngay trong đống quần áo cởi , đau đến mức vặn vẹo lăn lộn, hình co giật từng cơn, trông t.h.ả.m hại.

Hừ, cảm giác khế ước phản phệ dễ chịu chút nào ?

Ta nhét một viên giải độc miệng nó, nó nuốt xuống, cuộn tròn mặt đất động đậy nữa, thể vẫn còn run rẩy.

Ta xổm xuống nó hồi lâu.

Ánh mặt trời chiếu lên nó, những lớp vảy đen phát sáng, trông hơn hẳn lúc mới nhặt về. Vết thương bắt đầu khép miệng, để lộ lớp vảy mới mọc bên , càng đen càng sáng hơn.

Nó ngẩng đầu, đôi đồng t.ử dựng trừng trừng, ánh mắt đầy vẻ phục.

Bạn cần đăng nhập để bình luận